388664_296815116996660_122009331143907_1299287_110823175_n

MH3 – Nhật ký hành trình Mystery Hunting – ngày 3 – Phần cuối

Part 2

 

Bầu trời lúc này u ám một màu buồn, tê tái và như vẫn đang vùi trong giấu ngủ cùng đỉnh núi này. Chân tay bắt đầu run lên cầm cập, mưa như chích vào mặt, vào mũi. Cứ như thế, họ hối hả từng bước chân đi về phía cầu treo.



“Tao không thấy gì nữa, chỉ còn thấy một phần xung quanh chỗ đang đứng!”, kẻ dẫn đường hét về phía sau giọng dè chừng.

“Đi tiếp đi! Qua hết cầu treo này chắc sẽ có đường! Chỉ tiến về phía trước thôi!”, người phía sau làm động lực nhưng không ai biết phía bên kia lớp sương mù dày đặc này, điểm cuối cầu treo, là gì và kho báu thực đang nằm chính xác ở đâu.

“Hết cầu treo rồi, trước mặt tụi mình giờ là…một vách núi dựng đứng…sao giờ…thẳng tiến …leo lên thôi…”, bạn đi đầu mơ màng giọng châm chọc.

“…xuống, xuống..”,vừa nói vừa làm động tác như đang gọi người đang ở trên cây xuống, “Còn hai ngã rẽ đó pa!”.

“Chứ nãy đứa nào kêu “chỉ đi tới trước” còn giè…”, nói xong hất mặt lên, vuốt tóc…cái vẻ kiêu kiêu của người đang tự hào là kẻ dẫn đường tuyệt vời làm cả bọn không nhịn được cười.

Cầu treo dẫn đến hai ngã rẽ duy nhất, hai con đường duy nhất. Không một lối đi nào khác, không một dấu hiệu chỉ dẫn.

“Nói chớ, tao dò hỏi mấy người ở chỗ công trường rồi, ngta kêu đường bên phải đi 2m là ngõ cụt, chỉ có bên trái là đi được lên núi Chúa thôi. Lẹ lên, 6:30 là Sa tăng nhai mất kho báu…”

Ba giờ chiều…Các đội bắt đầu men theo ngả rẽ bên tay trái lên núi Chúa.

Có lẽ đây là đoạn đường núi dài nhất mà các đội phải vượt qua. Đó là một con đường đi men theo triền núi, cao và dốc. Con đường nhỏ chưa đến 1 mét dính với vách núi, như sợi mì luộc đu dính trên một ổ bánh mì theo chiều xoắn ốc. Bây giờ, tất cả chúng ta như những con kiến mang giày bò trên cọng mì, hết sức nguy hiểm. Trời lại mưa. Mưa đổ sự ướt át lên những lát đá lót đường, màu đá càng thêm xanh thẫm, lòng đá càng thêm lạnh, đá đổ vấy hờn dỗi lên người đi, đường vì thế lại càng thêm trơn trượt và khó khăn.

“Tao đi hết nổi, tụi bay đi lẹ đi, bỏ tao lại đi…”, một bạn thở hổn hển, ngồi xộp xuống, hai tay bu lên con đường cất tiếng.

“Bỏ lại ai thì kho báu có tìm được cũng chẳng còn nguyên vẹn ý nghĩa nữa, đừng lo, hai đứa kia chạy phía trước rồi. Mày đừng ngồi, đứng lên thở tí, rồi cả bọn sẽ cùng đi tiếp!”, cả đám xúm lại đỡ và cùng nhau …thở. Đội nào cũng kiên trì, quyết tâm và tình bạn và đoàn kết luôn thể hiện rõ qua mỗi thử thách.

Tiếng gió hát reo qua từng tầng lá rừng như cảm phục trước những tình cảm đó. Trời bỗng ươm thêm chút nắng qua lớp mây mưa trên đầu, ươm cả những ấm áp trong trái tim mỗi người…

Vượt qua dốc đèo với những quanh co rêu xanh phủ bám, các bạn lại thở hổn hển trước con dốc tiếp theo, phía sau một công trình nhỏ đang xây dựng.

“Hộc…hộc…”, tiếng thở gấp rượt đuổi nhau. Có đứa “đuối” quá nằm lăn luôn ra cái lán dọc đèo, lăn lăn lóc lóc không thèm để ý các công nhân nghỉ ở đó đang nhìn với vẻ nửa mắc cười nửa hãi hùng. Sau khi thấy bạn đứng dậy bò qua đụn cát gần đó để leo tiếp cái dốc, có bác cười rồi chọc rằng:

“Nè, ở đây là xe cấp cứu không có leo tới đâu đó nha!” thì thấy con bé quay qua bảo “Tụi con là siêu lì rồi, bác đừng lo” rồi vẫy tay rối rít tạm biệt để…chạy tiếp.

15:20- Núi Chúa

 

Đỉnh núi Chúa đã hiện ra trong tầm mắt của các thành viên Artous. Vài phút sau, các đội khác cũng đã lên tới, và thử thách thật sự bây giờ mới bắt đầu. Kho báu đã ở rất gần, rất rất gần quanh đây. Hiệp ước thời gian được che giấu qua cơn mê dài hàng thế kỉ đang âm thầm dõi theo những bước chân con người, nghi ngợ về kẻ sẽ chạm tay được vào kho báu cuối.

Đem theo vẻ vội vã, hồi hộp và cẩn trong, tất cả các đội bước vào vòng quyết định của cuộc chơi, khi mà những ngả rẽ đã bao bọc lấy đỉnh núi Chúa cùng sương mù, thêu dệt nên một mê cung hoàn hảo, một thử thách xứng tầm huyền thoai.

Những lối mòn không một chỉ dẫn.

Những cột mốc hoang mòn vết thời gian.

Những khúc quanh không rõ hình hài, chơi vơi giữa núi.

Dấu mạng nhện bủa vây lối đi, giăng trên những cành cây đã trơ trọi sự sống.

Âm thanh của thú rừng vang trả tiếng âu lo.

Những tiếng hú từng đợt vọng lại hòa lẫn tiếng côn trùng rả rích của ngày mưa…

Bỗng mờ nhạt những ảnh hình in trên nền đá của lối đi định mệnh -ảnh hình của chiếc lá thời gian.

 

Từng đội, từng đội… đặt chân qua con đường này, rồi lại chùn bước trước một quãng đường khó đi, để rồi quay lưng lại. Khúc đường ấy nhỏ thôi, ngắn thôi…nhưng lại là đoạn đường duy nhất mở đường đến với kho báu đang chờ đợi phía trước. Khi đã đến được với con đường này và muốn tới được điểm cuối cùng, tất cả phải vượt qua một khúc quanh đầy cát, phải bám thật chắc những rễ cây to lộ ra từ vách núi, những thân cây leo để qua được lối mòn bị che giấu phía sau.

16:20- Biệt thự cổ

Thử thách nối tiếp thử thách. Và gay cấn thật sự khi đội đầu tiên đã sắp chạm được vào kho báu, sau bao nhiêu thời gian bị mê hoặc bởi những lắt léo rẽ quặt cuả núi Chúa.

 

“Bên này không có gì hết, đường bên kia đi.”

“Đi tiếp không? Đường có vẻ sạt lở, cát đầy đó.”

“Đi luôn chứ sợ gì nữa.”

“Bám cho chắc vô mấy cái rễ, nhảy qua đi”

“Trời mưa trơn quá…”

“Lẹ lên, lẹ lên..”

“Ê, có cái nhà, à không, chỉ còn lại mấy bức tường gạch!”

“Không có gì cả, đi tiếp thôi”

“Ê, từ đây có thể nhìn thấy toàn cảnh chân núi. Ê biển nữa kìa!”

“Có vẻ như cuối đường rồi, quay lại tìm đường khác thôi…”

Lúc đó, trời bỗng đẩy nhẹ làn sương, mờ ảo hiện ra dáng dấp những uy nghi xưa cũ, những dáng hình của ngôi biệt thự cổ. Tim bỗng đập nhanh những hi vọng khấp khởi… có lẽ nào?

“Cái gì kia kia…”, vội vã chạy theo ánh nhìn của những bức tường đen. Xa xa một khoảng trời của khu đất nhỏ men theo con đường cũ. Đi ngược lại, tới khu vực đó thì ảnh hình bỗng biến mất, thì ra những bức tường đã bị vùi lấp bởi những sóng cỏ cao hơn đầu, chỉ khi đứng trên tầm cao của lối mòn lúc sương tan mới có thể phát hiện ra nơi này. Lí giải vì sao nhiều đội khó khăn đến được nơi này, ngang qua nơi giam giữ kho báu nhưng vẫn không thể phát hiện ra.

Cúi người dạt những lá cỏ sắc lẻm, và liệu …kho báu sẽ được đánh thức?

Vào đầu những năm của thế kỷ XX, hàng trăm biệt thự, những khu nghỉ dưỡng được Pháp xây dựng trên Bà Nà bởi sự thu hút của khí hậu mát mẻ và tầm nhìn quá tuyệt vời. Từ Bà Nà có thể phóng tầm nhìn theo muôn vạn nẻo. Dãy Trường Sơn hùng vĩ trải dài phía Tây. Bao bọc phía Đông là đối lập biển cả mênh mông sóng vỗ, từng hòn đảo ẩn hiện theo làn sương. Phía Bắc muôn sắc thái của đèo Hải Vân. Phía Nam có con sông Nam Ô tìm về với biển, những làng chài bình dị nơi chân núi… Đó thật sự là những công trình vĩ đại, những kiến trúc mang đậm hồn Pháp tọa lạc cõi tiên… Rồi chiến tranh xảy ra, phủ một màu buồn lên thành phố này. Nơi đây hóa rong rêu. Bom đạn, thời gian đã phá hủy tất cả. Trơ trọi những nền móng, những phần đá còn lại của những biệt thự xưa… Tất cả như quay ngược thời gian, đóng sâu kí ức vào vương quốc Mây buồn bã quanh năm sương mù thả sóng. Con người lại một lần nữa quay lưng…

Bị giam giữ trong không gian bí mật này chính là những dấu tích hiếm hoi còn sót lại của một ngôi biệt thự cổ. Hoang tàn những bức tường bằng đá mang sắc đen huyền hoặc, lạnh tanh cái lạnh những giọt mưa thời gian đã rơi cả trăm năm…

“Chia ra tìm mau, xem xét thật kĩ cả xung quanh nữa!”

“Canh chừng mấy đội khác!”

“Làm nhẹ nhàng thôi, đừng có la lớn!”

Những cuộc đối thoại nhỏ đôi lúc vang lên phá bĩnh sự yên tĩnh. Nghi hoặc, cẩn thận và im lặng dò xét từng ngóc ngách của nền biệt thự… Cuộc đua đã gần đến hồi cuối chăng…?

Bỗng một tiếng la xé rạch sự chú tâm của các thành viên khác trong đội,

“TÌM RA RỒI! Hình như là nó!”

“Đâu????”, tất cả bắt đầu xúm lại quanh cái mà đứa bạn đang giữ trong tay  -một cuốn sách bằng gỗ, chạm khắc những dấu hiệu và những gạch nối đầy khó hiểu, “”Đúng nó rồi đó!”.

Mừng rỡ, SoGrenade là đội đầu tiên đã chạm tay được vào quyển sách thời gian! Nhưng bước chân đang đến gần của những đội khác buộc những tiếng reo hò đó ém lại, nhanh chóng tìm cách giấu đi quyển sách. Không gian lại trôi tuột vào im lăng. Bây giờ là năm giờ kém, còn hơn một tiếng cho số phận của quyển sách thời gian.

“Nói nhỏ thôi! Giờ phải làm sao để giấu nó đi!”

“Bỏ vô balo tao rồi chạy về mở sau! Ở đây thêm sẽ dễ bị phát hiện!”

SoGrenade cất vội quyển sách rồi bắt đầu di chuyển ngược về. Thoát khỏi lùm cỏ, vừa ngước lên thì các thành viên SoGrenade tái mặt khi gặp một thành viên đội khác đi đến:

“Ủa, tìm được gì chưa? Có gì trong đó không?”

“Không…”, lắc đầu trả lời nhún nhát, tất cả hồi hộp quay mặt nhìn nhau rồi bỏ lơ đi nhanh về. Bỏ lại ánh mắt đầy nghi hoặc của đối thủ.

Những may mắn mỉm cười, bỏ quên những vội vã

Những vội vã mỉm cười, bỏ quên những góc khuất

Góc khuất nấp mình mang sức mạnh che giấu, sự chu toàn bị bỏ quên…

Có những may mắn chợt đến xứng đáng với những giọt mồ hôi đã đổ ra trên đoạn đường này, nhưng kho báu luôn có sức mạnh riêng của nó. Và kho báu sẽ đáp lại lời kêu gọi của một chìa khóa vô hình. Chiếc chìa khóa của dung hòa tất cả những manh mối cùng sức mạnh tinh thần, trí tuệ của con người. Cẩn trọng, vì đôi khi, một chút vội vàng, một chút của hấp tấp, một chút của sai sót trong khâu chuẩn bị lại là một vết khắc thêm trên ổ khóa, để mãi mãi không có chiếc chìa khóa nào mở được.

Đồng hồ chỉ đúng năm giờ. Trong dòng người hối hả lên núi Chúa kiếm tìm kho báu, không ai để ý có mấy trái lựu đạn đang lăn ngựơc về ga, lăn luôn phần kho báu theo. Sau khi chạy ngược hết những bậc đá và những con dốc và đến được cầu treo, các thành viên vẫn đắn đo về nơi an toàn để mở chiếc hộp thời gian.

“Giờ đi cáp treo xuống về thẳng khách sạn là khỏi đội nào tìm được!”, tiếng một trái lựu đạn nổ cái bép .

“Luật trò chơi chỉ cho phép đem kho báu chạy trong phạm vi nhất định so với chỗ tìm thấy nó thôi.”, BTC nhấn mạnh với chút hốt hoảng trước ý tưởng quá táo bạo của SoGrenade. Loay hoay một lúc, SoGrenade tìm được một ngôi nhà đang được xây dựng và tập trung giải mã kho báu.

“Theo manh mối hình như phải lấy nam châm ra, trên đây có mấy vòng tròn chắc dùng để đặt nam châm…”

“Vậy đập nó ra thôi!”

Vỡ vụn những mảnh hổ phách màu mật ong trên sàn nhà, SoGrenade bắt đầu lâý những viên nam châm. Nằm gọn trong tay của đội  hiện giờ là 6 viên trên con số dự kiến 10 viên cho 10 địa điểm.

SoGrenade bắt đầu đặt những viên nam châm lên cuốn sách thời gian.

Không có một dấu hiệu lạc quan nào. Những giọt mồ hôi rơi xuống, nét lo lắng bắt đầu xuất hiện trên những gương mặt. Liếc nhìn đồng hồ, thời gian cứ trôi dần không cách gì níu lại. Chỉ còn đúng một tiếng cho một huyền thoại, và cho tất cả.

17:35

“Lost land: magical book and power altar

Wood and Earth

Remaining magnets to stimulate power

Revealed winding things

Invisible force

Continuous path with magical circle

God’s path as where you are

Beginning is nothing and ending is convergence of strength.”

Đoạn mật mã chữ Runes cuối cùng vừa được giải trước nỗ lực chạy đua với thời gian của SoGrenade. Căng thẳng đọc kĩ dòng manh mối đầu tiên, đây là những manh mối được cung cấp để tìm đến với kho báu và cũng để mở khoá “Lost land: magical book and power altar…” …biệt thự cổ nơi vương quốc Mây …vùi sâu kí ức vùng đất ẩn mình …magical book có lẽ đang nắm trong tay …nếu đây là kho báu…vậy còn “power altar” …bệ năng lượng là gì???Tim như nghẹn lại cùng nỗi lo lắng cùng cực đang bị chối bỏ, chúng ta đã bỏ quên một phần kho báu. Đó không chỉ là một, mà là hai! Ngay lúc đó có điện thoại từ BTC, hiện có 3 đội khác đã tìm ra và đang cùng giữ phần kho báu còn lại trên biệt thự cổ.

Tính đến giờ phút này đã có 4 đội chạm được vào kho báu, nhưng sự phân chia và nắm giữ khác phần kho báu của các đội làm tình hình thêm căng thẳng.

Nắm giữ sự vị kỉ trong mỗi phần tâm hồn,
Sự chiếm hữu là phần cao trong cái tôi mỗi con người
Sự hấp dẫn của kho báu, ước vọng về đích đến huyền thoại
Liệu có làm lu mờ vĩnh viễn ánh sáng của hiệp ước đang ngủ say? Hay sẽ làm bừng tỉnh kho báu thật sự?

Chúng ta là những phần người cùng nhau tìm về cái gọi là kho báu, để cùng chinh phục ổ khoá của thời gian. Nhưng có lẽ, kho báu này đang dẫn dắt chúng ta bằng chính sức mạnh của nó, dẫn chúng ta tìm về với những giá trị đích thực. Và chỉ khi đứng trước những giây phút quyết định, lớp bụi phủ tâm hồn mới bị thổi đi, vương lại thứ ánh sáng nguyên thuỷ.

“Giờ sao, có kết hợp không?”
“Không kết hợp thì mình cũng chết, cũng không thể mở kho báu!”
“Nhưng thời gian sẽ bị chia đi, bây giờ là tổng cộng 4 đội rồi”
“Giờ làm sao??? Thời gian sắp hết rồi kìa”

“Gọi cho bên kia đi, hỏi tình hình đội nào đang giữ phần kia vậy?”

“Kho báu thì có thể chia, nhưng LEGEND thì chỉ có một, tính toán cho cẩn thận…”

Những mảnh đối thoại từ hai phía ở hai khoảng không gian khác nhau bao trùm sự hồi hộp. Những tính toán trong từng suy nghĩ, những chiến lược riêng từ cả hai phía với mục tiêu chiếm được kho báu, như một trò chơi cân não.

“Bây giờ gọi tụi nó xách cái bệ ra chỗ khác đi, rồi 4 đội giải thôi, để thêm đội khác thấy nữa là phải chia thời gian nữa”
“Cái bệ nặng lắm, không đi được xa đâu, bây giờ tụi nó đang ở trên núi Chúa rồi, giờ có nước tụi mình phải chạy lên đó đem theo quyển sách gỗ chứ tụi nó không xách xuống nổi đâu, sắp hết giờ rồi!”

17:50 Nhanh chóng thu gom mọi thứ. SoGrenade bắt đầu vượt cầu treo và chạy lên đỉnh núi Chúa từ ga Morin. Bỏ quên tất cả những mệt mỏi, trong tâm trí của tất cả hiện rõ duy nhất sự kết hợp của hai phần kho báu.

Trời đã tối. Những ngọn đèn hiếm hoi hắt ánh sáng mỏng manh lên con đường vẫn ướt mưa như thế.

18:10 SoGrenade đã đem được cuốn sách ma thuật lên tới nơi. Nhốn nháo nhộp nhịp là không khí lúc bấy giờ. Bầu không khí ồn ã tiếng tò mò và bàn tán về sự bất ngờ và lắt léo của thử thách cuối. Tất cả đang tập trung về nơi hai phần kho báu sắp được kết hợp. Chỉ còn hai mươi phút ngắn ngủi.

Thời gian bắt đầu được đếm ngược. Không còn sự lẻ loi, không còn những phân chia khác biệt nữa, cả bốn đội đã quyết tâm cùng nhau chiến đấu với kho báu cuối cùng này. Sự đoàn kết giữa tất cả là một điều chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử. Thử thách kịch tính này đã vẽ ra một chiến tuyến mới: kho báu và 4 đội chơi.

kho bau - dinh nui chua - Ba Na - Da Nang18:15 Cẩn thận đặt chiếc hộp vào bệ, vừa khít, các đội bắt đầu cân não với mấy cục nam châm nhảy tung tăng trên hộp và mấy sợi dây điện của bệ năng lượng. Hình ảnh của mảnh bản đồ cuối cùng kết nối vị trí ba ngôi chùa Linh Ứng cũng chính là một phần của chìa khoá…sự tập trung nguồn năng lượng.
kho bau - Ba Na - Da Nang

“Cẩn thận đặt cho đúng chiều nha, hai cái điểm ở gáy sách kìa, chỗ nối điện đó.”
“Beginning is nothing chắc là chỗ cái vòng tròn không có hình này…”
“Còn continuous path ý là gì đây trời…”
“4 đội hợp lại có 10 viên nam châm luôn, hơn cả đủ haha”
“Ê kiểm tra lại mấy cái hình hiện ra sau mỗi ngày chơi coi, nó có vẻ giống mấy cái hình khắc trong vòng tròn”
“Vậy chắc đặt nam châm vào đó?”

“Xem lại mấy câu nói coi, đứa nào rọi đèn pin coi …remaining magnets to stimulate power…continuous path with magical circle…”

kho bau - Ba Na - Da Nang
“Ê, dây này nối vào đây, dây này nối vào đây đúng không?”
“Dây điện vào rồi mà bị lỏng quá, mày cầm cái này giữ cho chắc”
“Rồi, bắt đầu di chuyển theo một đường…”

18:20 Chỉ còn mười phút nữa.

“Xong rồi, chuẩn bị nha…”

Ai cũng nín thở xem phản ứng của chiếc hộp đã được kích hoạt bằng nam châm và nguồn điện. Hồi hộp theo từng cử chỉ của người đang nối mấy sợi dây điện vào nhau.

kho bau - Ba Na - Da Nang
Một phút trôi qua…“Không có gì xảy ra hết…nó vẫn không mở ra!”
“Xem lại coi nối đúng chưa!”
“Đúng rồi mà!”
“Lại từ đầu! Chỗ đặt nam châm!”18:25 Quệt mồ hôi trên trán, các bạn vẫn kiên trì bắt đầu lại với vị trí những viên nam châm. Những viên nam châm nhỏ tí ẩn chứa sức mạnh …làm ơn bớt lì giùm đi mà…chỉ còn 5 phút nữa thôi…“Hết giờ”, BTC nhìn đồng hồ thông báo.18:30 Tất cả ngơ ngác nhìn nhau. Cuốn sách thời gian đã vĩnh viễn đóng lại.

Những hụt hẫng vương trên khoé mắt, những nỗi buồn rớt tõm vào tim. Chúng ta đã không thể vượt qua lớp khoá thời gian phủ vùi kho báu, để hiệp ước thời gian vẫn còn bị chôn chặt trong vùng kí ức bị mất nơi vương quốc Mây. Thế nhưng, hiệp ước đó chứa một điều kì diệu- thứ đã cảm nhận được trái tim của những bạn trẻ đang hiện diện trên núi Chúa lúc này đây. Những con người với trái tim đong đầy nhiệt huyết, với những suy nghĩ hướng về Cha Ông và giá trị xưa cũ, với tình cảm thấm màu đoàn kết và sống vì những phút giây có nhau…Những tình cảm vô hình đó đã thật sự cộng hưởng được với nhịp đập đã ngàn năm cô đơn trong chiếc hộp kho báu, khiến nó với sức mạnh riêng rắc thứ ánh sáng huyền diệu vào trái tim mỗi người. Để lúc này đây, mỗi chúng ta đều cảm nhận chung một niềm xúc cảm… đã ấm áp trong tim sắc vàng của trời hi vọng, đã rạng ngời sắc đỏ nhiệt huyết, đã lung linh sắc bạc của tình bạn cao cả …Và là kết tinh sắc tím huyền hoặc kí ức những ngày đã qua. Để cùng nhau, là tình yêu ngàn năm kết nối.

Dù cho kho báu đã vĩnh viễn chìm lại trong giấc ngủ dài…

 

Số lần xem: 1799

Comments Closed

Comments are closed.