mystery hunting season 3 - my son

MH3 – Nhật ký hành trình Mystery Hunting – ngày 2

Ngày thứ hai trong hành trình đến với thành phố ẩn mình

Hai cụm điểm lớn của ngày hôm nay chính là khu di tích đền tháp Mỹ Sơn và phố cổ Hội An, hai di sản văn hóa thế giới dồi dào về hồn kiến trúc…

 

8:00 am–Khách sạn Riverside Đà Nẵng

Thử thách ngày hôm nay thật sự khiến các đội gặp phải khó khăn lớn khi mà mật thư tiết lộ từ 12h đêm hôm qua vẫn chưa được giải ra. Chưa tìm ra câu trả lời cho địa điểm bắt đầu của ngày hôm nay, các đội chưa thể rời khách sạn để đến với những manh mối cho sự tìm kiếm những viên nam châm.

So với ngày đầu tiên, hôm nay các đội đã xuất phát trễ hơn gần hai tiếng.


 

9:30 am- xuất phát

Đường đến với khu di tích Mỹ Sơn nồng nàn một màu xanh mướt. Những đồng ruộng ngập quen lối đi. Lúa xanh xanh nghiêng theo tiếng gió. Nơi đây vẫn còn đậm dấu của đơn sơ và bình dị, của mộc mạc, bình yên. Xe cứ dập dừng theo sự gập ghềnh của con đường, lúc bằng phẳng, lúc lại nhảy ổ choi choi như gà. Đường xa nên một số bạn tranh thủ ngủ lấy sức chính vì cái sự hành nơi “đất khách” này. Một số vẫn kiên trì suy nghĩ lời giải cho câu đố tiếp theo. Một ít khác lại tận dụng thời gian để đọc thêm về Mỹ Sơn, bồi đắp kiến thức để có thể giúp cho việc giải đố.

 

Khi đường càng về gần với khu di tích, khung cảnh dần thay đổi. Dấu vết con người như nhạt dần. Không còn ruộng lúa, không còn những ụ rơm vàng nắng, tất cả là một màu hoang sơ. Sắc xanh dịu dàng của đồng lúa đã thay bằng sắc xanh thâm thẫm lạnh lùng của núi rừng. Ngang tầm mắt, tấm kính cửa sổ của xe phản chiếu những đồi núi chạy dần về một phía. Phóng tầm mắt xuống lại là sâu hoắm của thung lũng bên dưới… vì vốn dĩ quần thể đền tháp Mỹ Sơn nằm trong một thung lũng bán kính gần 1km được che chắn bao bọc bởi núi đồi hiểm trở.

Xe ngừng, không thể vào sâu hơn. Tất cả phải đi bộ thêm một con dốc nữa để đến được với khu di tích linh thiêng này.

11:00- Khu di tích đền tháp Mỹ Sơn

Lần lượt các đội đã vào đến khu di tích. Quang cảnh nơi đây thật hùng vĩ và kì bí. Mỹ Sơn đối với vương quốc Chămpa không phải là kinh đô mà chính là nơi linh thiêng tuyệt đối, nơi vẽ ra giới hạn giữa trần gian và thế giới thần linh.

11:30 Các đội hiện giờ vẫn đang co cụm ở từng điểm riêng biệt bởi chưa xác định được viên nam châm cần tìm được cất giấu ở đâu.

Không khí căng thẳng bao trùm khi thời gian cứ mải miết trôi qua, tất cả 6 đội như cùng đứng trên một vạch xuất phát. Tất cả đều chóng mặt với những chuỗi dài chỉ gồm những con số 1 và 0. Hết 0 rồi 1, hết 1 rồi 0, 0 0 rồi 1… cứ như vậy chạy qua chạy lại trên màn hình máy tính, chớp chớp nháy nháy thách thức những khối óc nơi đây.
Oáp…chăn êm nệm ấm đã rời xa tiềm thức từ vài ngày trước, cơn buồn ngủ giữa trưa nắng kéo đến giờ vật vờ trên những phiến đá rêu mòn bởi thời gian.
“Sao tao nhắm mắt lại mà cũng thấy 1 1 0 0 nó nhảy loạn xạ trong đầu vậy bay?”“Giờ mày mà không chịu ngồi lại giải tiếp là 1 1 0 0 không nhảy nữa mà cả 15 đứa ngồi đây nhảy điệu chămpa tới tối đó…”, cả đám phá lên cười. Sôi nổi.
Một tiếng trôi qua…

Lại thêm một tiếng nữa …mấy con số đó vẫn nhăn răng cười như tinh tinh tắm nắng ngày hè, không chút lo sợ.

“Ê, khế đây mọc chùm chùm.”“Thôi đi hái khế ăn cho bổ não, giải mật thư tiếp”“Cao quá sao hái tụi mày, đứa nào biết leo không?”“Giờ muốn leo cho rớt luôn nhúm nơron còn sót lại để giải mã hả???”

Bỗng các đội được thông báo đã có thêm manh mối. Chuỗi số đã được cắt nhỏ, các thành viên nhanh chóng giải mã. Thế cân bằng biến mất, sự nhanh chậm sẽ quyết định bàn đạp tìm đến với viên nam châm duy nhất nơi này và hé lộ điểm đến kế tiếp. Những kí tự bí ẩn dần xuất hiện “…mandapagopurakalan…”. Tất cả bắt đầu túa ra xem xét các tháp đền ở khu B C D- khu thờ chính, cố tìm ra ngôi đền còn thiếu, nơi thờ cúng hồ nước thánh linh thiêng, trong nghi thức hành lễ thờ thần của văn hóa Chămpa xưa, như mật mã đã dẫn.
Bước chân của các đội tiến dần về mục tiêu khu B- khu tế lễ, cụ thể là tháp B6, là nơi duy nhất có nước. Tháp này chính là nơi chứa hồ nước thánh dùng trong các nghi thức tế lễ thờ thần.
“Tẻ ra, một số đánh lạc hướng các đội khác, một số để ý tháp có nước thánh…”“Tao thấy có một chỗ có nước mưa thôi”“What the fish! Nó đó!”
…“Nghiêm túc chút coi, có mấy đứa đội khác đang ở ngoài đó. Sao vô kiểm tra ta?”“Đâu? Coi nè không có ai đâu… cúc cu…cúc cu…”, vừa cúc cu xong, ngước mặt lên thì thấy bác bảo vệ quay qua, cả đám hết hồn thụp đầu xuống… núp, sợ bác nghĩ tụi nhóc này dám …hỗn.

Cuối cùng các đội cũng tìm được viên nam châm chứa trong hổ phách ở tháp hồ nước thánh. Đã đến lúc tạm biệt thánh địa…
Chạm nhẹ tay lên những viên gạch nơi đây, cố tưởng tượng về những huy hoàng của nền văn hóa khi xưa đã trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử. Chợt xót xa và lắng lòng trên những mái ngói rạn vỡ hình hài, mỗi người cần có một phần trái tim hướng về lịch sử, ân giữ cội nguồn, trân trọng những giá trị xưa cũ.

Đồng tiền rơi trong xương giá

Băng hoại những trầm tích xưa cũ

Cái ham muốn đẩy bước rời bỏ

Trôi theo dòng nghiệt ngã đến nơi xa

Miền đất nở hoa

Run rẩy màu rũ bỏ

Ngơ ngác nhìn kẻ bước người qua

Người ra đi

Mang theo những chút hồn văn hoá

Nhưng để lại những con đường

Mái ngói, cổng đình, chùa thiêng

Luỹ tre làng, dòng sông trôi

Để lại kí ức nhỏ lãng quên và phai nhạt

Cõi thần tộc

Đôi mắt thần tộc

Một dòng máu chảy

 

 

2:30pm –phố cổ Hội An

 

Một chặng đường mới mở ra trên những con phố ngập tràn ánh nhìn cổ kính. Trời đang trưa nhưng cái sự nắng bây giờ lại hiu hắt một cách khó hiểu, báo hiệu những cơn mưa.

Theo lời gợi ý của mật thư, địa điểm cần đến đầu tiên là ngôi nhà cổ Quân Thắng- một trong những ngôi nhà cổ đẹp nhất Hội An, tiêu biểu nhất cho kiến trúc và nếp sống của thương gia thương cảng nơi đây. Những mơ hồ về mức lũ năm nào sẽ là đáp án mở đường cho nơi đến tiếp theo. Phải nhanh chóng, vì thời gian đã quá trễ. Nếu không, những ngôi nhà khép cửa sẽ vĩnh viễn đóng lại con đường dẫn đến viên nam châm còn lại.


Các đội bắt đầu dò trên tấm bản đồ nhỏ hẹp con đường có ngôi nhà cổ Quân Thắng. Đến nơi, không khí yên tĩnh nơi đây bỗng rộn ràng hẳn lên. Không khó để các đội tìm thấy cây cột khắc ghi những hạn lụt qua thời gian. Cao nhất phía trên cùng, ghi rõ –“1964”.

3:30 Trời lất phất mưa làm tăng tiến độ giải mật thư. Mỗi đội lại “đeo” thêm 15 cái bụng đói cứ réo “cao lầu cao lầu” làm cho sự hối hả về cuối lại càng gấp rút hơn. Thử thách lớn nhất ở chặng đường này có lẽ không phải là những câu đố nữa, mà là hoàn cảnh đưa đẩy: bước chân cứ bước trên những con đường lúc “cao lầu đi em”, lúc “vô ăn mì quảng rồi đi tiếp con”, những ngõ quẹo thơm phức mực nướng, những gánh hàng rong ăm ắp chè sương sa hột lựu, xoa xoa…

Hai hội quán Phúc Kiến và Triều Châu là điểm dừng tiếp theo. Trong 5 hội quán của kiều Hoa ở Hội An, Phúc Kiến là hội quán lớn nhất. Các đội phải dựa theo mật mã và gợi ý để tìm thấy hai bức tranh ở hai hội quán này. Đang giải mã thì trời mưa ập tới… tát tới tấp vô mặt.

Có đội thì vẫn kiên trì người cầm dù người lo giải tiếp, có đội:

“Giờ chọn đi, Phúc Kiến hay cao lầu….!!!!”

“Thôi tìm quán cao lầu đi rồi giải tiếp”….nhưng 15 phút sau đội này vẫn say mê cầm dù lãng mạn trong mưa với nùi mật thư quên cả đói.

 

Đến Phúc Kiến, một số đội đến sớm đã tìm được manh mối cho câu hỏi tiếp theo. Trong khi một số đội kém may mắn nên ngay khi đặt chân đến trước hội quán thì nghe cái rầm “Tui đóng cửa rồi nha”, người canh hội quán vọng ra, phải nhờ đến sự giúp đỡ của BTC.

“Phúc Kiến đẹp quá, tiếc cho đội nào không đến kịp để xem…”
”Tui nè, có kịp nhìn thấy gì đâu, chỉ kịp ôm được con chó…”

Lại có may mắn cho những đội ở lại đến sau cùng…

“Tụi con muốn kiếm cái gì? Có phải muốn chụp mấy cái hình mấy bạn mặc áo đỏ hồi nãy chụp không???”, một cô đội mũ bảo hiểm tất tả chạy ra hỏi.

“…(gật lia lịa)…”

“Mở cửaaaaaaaaaa!”, cô hét một chú khác như thét lính hoàng thành mở cổng.

2-3 đứa vừa sợ sệt bước qua cánh cổng thì ngay lập tức chú khép cửa lại, nhốt cả đám mắt tròn mắt dẹt ở ngoài.

“Sao giống như 2 đứa tụi nó sắp bị nhục hình lấy khẩu cung quá tụi mày”, bàn tán, xúm xít, tò mò… hiện rõ trên từng nếp nhăn từng đứa.

Cuối cùng thì hầu hết các đội đều qua được thử thách ở hai trạm này. Mật thư với những kí tự bí ẩn  bỗng xuất hiện, những chỉ dẫn về con số 7 huyền thoại v dần hiện ra. Các đội bắt đầu dò trên bản đồ …”Bảo tàng lịch sử văn hóa Hội An”, ghi chú bằng một số 7 nằm gọn trong ô vuông màu xanh lá…

Mưa vừa tạnh được một thoáng, nghe có đội sắp đến bảo tàng- địa điểm kết thúc hành trình ngày hôm nay- thì trời lại đổ mưa to. Nhưng quyết tâm lấy được viên nam châm thứ 2 thúc đẩy mọi người cùng nhau chạy dưới mưa, tìm đến với bảo tàng.

 

Giũ những giọt mưa lồm cồm bò chi chít trên áo, trên quần, trên giày dép ướt sũng…, các bạn lần lượt đi vào khu nhà trong, nơi trưng bày các hiện vật gốc và tư liệu phản ánh các giai đoạn phát triển lịch sử của thương cảng Hội An một thời. Không là những thước phim đầy màu sắc và âm thanh, thời kỳ văn hóa Sa Huỳnh, qua thời kỳ Chăm, tiếp nối là văn hóa Đại Việt vẫn được thể hiện rõ nét qua những chuông đồng, những gỗ thuyền, mắt cửa…

Thật bất ngờ, những viên nam châm nhỏ tí ánh ánh bạc lấp lánh trên những hiện vật kim loại nơi đây…

Cuộc đua ngày hôm nay đã kết thúc…

…Nhưng lồng đèn Hội An vẫn chưa tắt…

 

Các đội bắt đầu tham quan và dạo phố Hội An. Thật may mắn khi gặp gỡ Hội An vào những ngày cận Trung Thu, khác với khung cảnh cửa đóng im ắng của ngày thường, không khí thật nhộn nhịp rộn rã về đêm …Sông Hoài rực rỡ lễ hội đèn lồng. Lung linh giữa dòng sông Hoài, những hoa đăng đem nhiều nguyện ước được thả xuống. Cảnh sắc Hội An toát lên một dáng vẻ nào đó, khó tả …riêng biệt và không nhầm lẫn. Như những ngọn đèn dầu le lói nhưng thắp ánh sáng cho những quán hàng chân chất, như những mảnh đèn lồng đủ sắc, như những ngôi nhà cổ kính, như con sông Hoài dịu dàng uốn mình quanh phố cổ… hình như tất cả đều chứa đựng cái hồn mang tên “Hội An”. Vì thế mà quá đỗi đặc biệt chăng….

Ôi những mảnh hồn dân tộc…

Sự lãng quên, và tàn lụi sẽ là số phận

Miền đất hoa

Phe Lãng Quên giận dữ trong đau thương

Loài người một lần thứ tha

Vẫn thờ ơ những gì cha ông để lại

Chạy đuổi theo những tiếng gọi mời.

Rong rêu được triệu về từ vạn nẻo

Ánh bụi sẽ được rút từ kho lửa sắc lém

Sẽ bám vào vòng vô hình

Trên triền thời gian

Phủ vào kí ức loài người

Cỏ khóc

Phe Thảo Mộc đau đớn trong sắc xanh

Kéo vị già úa

Miền đất hoa

Cất giữ hồn dân tộc

Khối nhạt nhoà không nêm bám vây

Cơ hội cuối cần được trao trả

Cho đốm sáng trong lòng người

Cho quá khứ

Đến được tương lai

Lãng Quên và Thảo Mộc

Hai thế lực trông coi loài người

Rơi vào vòng trạm chán

Lớn nhất xưa nay

Số lần xem: 1911

Comments Closed

Comments are closed.