mystery hunting seasn 2 - Nha Trang

MH2 – Mystery Hunting Season 2 story

Chương I

Nhật ký

18/12Gần đây giấc mơ đó cứ tái diễn, lặp đi lặp lại và tôi là một phần trong đấy, hiện hữu nhưng vôhình!

Tuy vậy, không tài nào tôi có thể nhớ được giấc mơ ấy khi mở mắt về thực tại. Tất cả chỉcòn là những mảng màu trắng đục mờ ảo. Kí ức đã không kịp ghi lại trước khi tôi tỉnh giấc.

24/12Giấc mơ ấy ngày càng dồn dập. Tôi có thể mường tượng ra rằng mình đang ở đó, đứng trướcnhững con người kì bí đầy sức hút. Tôi mơ hồ cảm thấy một điều gì đó ghê gớm đang xảy ra. Vàrồi tôi nghe thấy những tiếng bước chân đầy vội vã.Nhưng họ là ai? Họ làm gì trong căn phòng trống phảng phất mùi hương ấy? Điều gì đã khiếnhọ rời đi trong hối hả? Tôi cố gắng tự điều khiển mình trong chính giấc mơ của bản thân, để cóthể ghi nhớ mọi thứ trước khi tiềm thức của tôi trở về với thực tại.Nhưng một lần nữa, tôi không kiểm soát được kí ức của mình!

29/12Đêm nay là một đêm khác thường. Bầu trời không đen đặc một màu huyền bí, phủ đầy sao đêmmà lợn cợn những mảng trời loang lỗ, nhếch nhác. Cái rét mướt phũ phàng bao lấy những conngười run lẩy bẩy dưới đường. Rồi mưa đến, ướt át! Co người trong chăn, tôi lắng nghe tiếngchuông nhà thờ đổ lên từng hồi, nhưng vẫn không cảm thấy ấm áp giữa quạnh quẽ của ngày cuốithu.Giấc mơ không hút tôi vào vòng xoay mờ mịt mấy hôm trước nữa. Nhưng nó vẫn ám ảnh tôi.

 

01/01Giấc mơ đó lại đến. Tôi là một phần trong số họ, nhưng vô hình. Đó là một chuyến đi thật sự,hơn hẳn những gì tôi và bạn đã từng biết, hơn hẳn trí tưởng tượng của bạn, của tôi, hay bất cứ aitrong số chúng ta. Nó mãnh liệt, vội vã, và đầy gió… phảng phất mùi hương.Tất cả là những gì còn sót lại trong kí ức mờ nhạt của tôi. Nhưng lạ lùng thay, dường như nókhông còn là mơ nữa…01/02Bạn có tin vào linh cảm của tôi không? Có một điều gì đó đang sắp xảy ra. Một ai đó dườngnhư đang đợi tôi.

 

Chào V., tôi đã làm theo hướng dẫn và những gì tôi tìmthấy đúng như cô mô tả. Đây là đoạn nội dung trong quyểntừ điển mà tôi tìm được:“Mỗi một con người đều mang trong mình chất hương gầnnhư vô hình, vô vị và vô sắc. Chất hương này tồn tại từ khilinh hồn được sinh ra, nhưng không ai có thể nhận thứcđược cho đến khi nó chạm phải được chất hương gốc songsinh.Sự giao thoa này giữa mùi hương và linh hồn có thể giúpcon người linh cảm được sự tồn tại của mùi hương ở nơikhác không cùng không gian, nó có thể nạp vào tri thức củacon người những bí mật được cất giữ bởi chính mùi hươngấy.Tuy nhiên, dù thế giới đã trải qua triệu năm giữa vòng cunglặn mọc của mặt trời, lịch sử lại không ghi nhận nhiều về sựbắt gặp này.”Có vẻ như linh cảm luôn kéo cô đến tình huống khó mà giảithích được, tuy nhiên hãy nhớ rằng tôi luôn tin vào nhữnggì cô tin.

 

Chương II

Gửi gắm

N. thân mến!Hãy giúp tôi vào thư viện của tổ chức, ở kệ số7, hàng số 6, từ phải qua, anh sẽ bắt gặp mộtquyển từ điển về mùi hương, ở trang 587 củachương Tâm tưởng, anh sẽ thấy lý giải về sựkỳ diệu của những mẫu hương có thể triệu kýức về, hoặc cũng có thể đưa hồn lạc vào thếgiới vô hình tồn tại trong tâm tưởng. Ở phíacuối trang, anh sẽ thấy một đoạn rất nhỏ viếtvề sự liên quan giữa mùi hương và linh hồn.Hãy gửi cho tôi càng sớm càng tốt!…

 

Đã 2 giờ sáng, tôi vừa bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại về cuộc hẹn gấp vào lúc 5giờ sáng mai. Tôi nghĩ anh cần biết mọi chuyện đang diễn ra, có vẻ điều gì đó sắp bắt đầu…

oOo

Đó là một chiều cuối thu, trong dòng ngẫm nghĩ về những cơn mộng mị vừa qua, tôi vôtình đi lạc vào một cửa tiệm lạc loài mang đậm chất Á đông, chất chứa cầu kỳ những hàng nếnđược đặt tên theo mùi hương lan tỏa ra khi cháy.“Có những vòng sóng đưa linh hồn đến với mùi hương, từ nơi ấy kẻ thông thái sẽ đượctrao tặng quyền năng bất biến. Nói cách khác, bằng 1 kiểu giao thoa bắt sóng, mùi hương sẽ tìmđến với người được lựa chọn”Khi đầu óc tôi vẫn còn ngô nghê vì những câu nói khó hiểu, người phụ nữ lại lẩm bẩmtiếp một vài điều lạ lùng rồi lọt thỏm trong câu chuyện bán buôn với một nhóm khách vừa vàotiệm.

Trước khi tôi đi, có một ánh nhìn cứ dõi theo…Ra khỏi cửa tiệm, tôi lại lững thững thả bộ dọc theo con phố. Mặt trời đã khuất bóng từbao giờ, những luồng gió rít mạnh hơn khiến người đi đường phải co mình dưới những lớp áodày. Run rẩy, tôi bước vào một hiệu sách nhỏ, ấm cúng – hiệu sách “Già”.

Bên trong không gianhẹp đó là những chiếc kệ sách cao đụng trần, chứa đầy những quyển sách đã ngả vàng. Tôi đưatay chọn quyển sách khá cũ, với tấm bìa da đen trơ trọi không lời đề, sâu bên trong là hàng chữviết tay gọn gàng với loạt số dọc bên phải.

“Đó là quyển sách đã 500 năm tuổi của một nhà sử học người Ý mà tôi tìm được trongmột lần truy lùng sách cổ – một niềm đam mê lớn của tôi.”

Tôi xoay người về hướng phát ra giọng nói trầm ấm. Một người phụ nữ Ấn trạc ngũ tuầnnở một nụ cười hiền, hồn hậu với tôi. Đó là người tôi đã gặp ở cửa tiệm khi nãy, nhưng có lẽ bàta không nhận ra tôi. Mà thôi, sao cũng được! Dù gì thì tôi đang rất tò mò về quyển sách nêncũng chẳng quan tâm nhiều về người phụ nữ ấy.Lần giở từng trang sách ố vàng nhưng chứa đựng một luồng tri thức vượt qua không gianvà thời gian, được cất giữ tinh tươm bằng tình yêu sách nồng cháy của người chủ tiệm khiến tôinhư bị thôi miên vào thế giới đầy cuốn hút này. Những câu chuyện, những món kinh nghiệmđược đúc kết qua khổ đau, những lời nói, hình ảnh của vô số vùng đất xa xưa trên thế giới, cácbức ký họa đòi hỏi người xem phải lắng lòng lại thì mới có thể chiêm nghiệm

 

Và, từ riêng biệt nơi góc phòng trơ trọi bức tranh của một con sóng đang cuốn ngược vàolòng đại dương. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nghe tiếng bước chân rầm rập, tiếng gió rít chóitai, sấm sét rền vang đánh vào dòng nước trước mũi tàu. Mây vỡ ra thành từng mảnh vô chừng.Dòng nước đen kịt tung lên thành sóng dữ, xô đẩy vào mạn tàu. Tiếng người hối hả, chính là họ!Tôi đứng đó, vô hình, chứng kiến họ từ trong đêm đen. Đó chính xác là một phần của giấc mơmà kí ức của tôi luôn không kịp ghi lại khi tôi tỉnh giấc.- Con sóng câm! – Tôi lắp bắp.

Người chủ tiệm đứng sững người và nhìn tôi kinh ngạc: “Con sóng…?”- Con sóng câm! –Tôi lặp lại và bắt gặp đôi mắt đầy kinh ngạc của người phụ nữ.- Ai đã bảo cô như thế? – bà ta gặng hỏi.- Tôi không biết.

Có lẽ là một phần kí ức mà giấc mơ ấy đã ghi vào tâm tưởng tôi.- Không mấy ai biết được con sóng câm ngoài người vẽ và những người trong dòng tộc, làmsao cô bé có thể gọi được chính xác tên của bức tranh khi lần đầu nhìn thấy nó?- Tôi không biết, có những hình ảnh rất sống động chạy vụt qua trong đầu tôi và một ý nghĩgieo vào đầu tôi- Cơn bão?- Vâng, nó đến từ những giấc mơ tái diễn theo ngày, nhưng luôn bị xoá sạch khi tôi thức dậy.- Giấc mơ?Người phụ nữ nhìn xoáy vào tôi như dò hỏi, tôi bỗng cảm thấy một sức ép vô hình đang baoquanh mình. Có phải bà ta là người đã đợi tôi? Ai đã đưa giấc mơ đến với tôi? Liệu có phải bàđã lấy đi kí ức của tôi khi giấc mơ tan biến?Bà ta chào tôi sau khi khéo léo xin lại số điện thoại để tiện liên lạc cho lời mời đến dự buổitriển lãm sau này. Tôi hiểu rằng bí mật đang đợi đâu đó, và ra về.

 

Chương III

Kẻ được chọn

Suốt đêm, tôi đã tìm hiểu về sự liên kết giữa mùi hương và linh hồn, cùng những kháiniệm về con sóng câm, nhưng những hiểu biết về điều lạ lùng này thật sự là hạn chế và vượtngoài tầm với của những thư viện thông thường.

Tôi gục trên bàn phím, bất lực và chìm vào giấcngủ chập chờn. Giấc mơ ấy lại đến.Hai giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại réo rắt, đầu dây bên kia chính là ngườiphụ nữ của tiệm sách “Già”.“Xin chào, tôi là Arena của hiệu sách Già. Xin lỗi đã làm phiền cô vào giấc khuya thế này.

Nhưng mọi chuyện đã quá gấp. Cụ tôi muốn được gặp cô ngay bây giờ. Ông đã chờ đợi 120 nămkể từ ngày ông sinh ra, bí mật của dòng tộc đè nặng trên vai ông đến từng giây của cuộc đời. Côhãy nghe tôi, vì một cơ duyên nào đó, có lẽ cô là người mà chúng tôi đang tìm kiếm, hoặc có thểlà không.

Nhưng, xin cô hãy hiểu, mọi chuyện đang rất gấp”“Vâng…”“Ngay bây giờ, chính tôi sẽ đến đón cô tại nhà. Chúng ta sẽ đến gặp cụ của tôi, và khi đó côsẽ được biết toàn bộ câu chuyện.”

…N. thân mến, có lẽ một tiếng nữa tôi sẽ biết được điều gì đang cố chen vào cuộc sống của tôinhững ngày này. Nếu điều gì đó xảy ra, hãy lần theo manh mối tôi để lại và đưa nó về ánh sángbằng tất cả trí lực của anh.…8“Hãy nhìn vào đốm trăng khuyết ngoài kia. Lơ lững. Trăng sẽ di dời hồn người đến nơiđang chờ đợi. Hãy tiến đến gần nơi họ đứng, đừng chạm vào mọi thứ xung quanh ngươi.Ngươi hữu hình, và vô hình. Họ đã thấy ngươi trong luồng sóng giao thoa của khối tâmtưởng chằng chịt. Họ đã xuất hiện, thổi những ảo ảnh của họ vào trong đôi mắtngươi…Ngươi nghe gì hỡi một linh hồn đang run rẩy?

Hãy thành thật, gian xảo, dối trá vàma mãnh sẽ hủy diệt cơ hội cuối cùng của cái sống.“Tiếng chân người, hối hả, những đôi mắt hốt hoảng – một kẻ – anh ta hét lên và biến mất.”“Hãy tiến đến gần nơi họ đứng… đừng chạm vào mọi thứ xung quanh ngươi… ngươi hữuhình… và vô hình… Họ nói gì với ngươi hỡi kẻ bé nhỏ, hãy thành thật! Sự gian xảo và mưumô sẽ huỷ diệt cơ hội cuối cùng của cái sống…”“Đại dương… đại dương… dậy sóng… và thoi thóp… hãy tìm kẻ…”

Nến chạy men gian phòng. Những đốm lửa nhảy cứ múa đốt không gian khi trời gõ nhịpchuyển giao sáng tối. Tuyết bám vào thành cửa, phủ trắng toà nhà đượm già theo thời gian.“Đây là phòng sách của cụ tôi. Căn phòng được tái hiện theo đúng phòng của dòng tộcchúng tôi khi còn ở Ấn. Nơi này cất chứa dòng chảy tri thức của nhân loại được ghi chép lại bởicụ kị tôi, và cũng là nơi bí mật dòng tộc được chuyển giao cho kẻ hậu thế khi một người trở nênvô hình.

Cụ tôi đang rất yếu, nhưng ông sẽ đến gặp cô trong chốc lát nữa. Hãy thành thật vàđừng sợ sệt, hãy dũng cảm và đón nhận sứ mệnh đã được sắp đặt cho cô bởi … họ.”“Họ?”Arena đã biến mất trước khi tôi kịp nhận ra.Gian phòng trầm mặc, yên ắng, những hàng sách nối dài, xếp thành nhiều tầng trên khung gỗép vào bốn bức tường dài thăm thẳm. Ánh sáng từ những ngọn nến bập bùng kéo bóng tôi ngảdài gián đoạn qua khung cửa sổ. Trăng một mảng khuyết nhợt nhạt giữa nền trời im ỉm đen.Dường như có một mùi hương len lỏi qua khe cửa, từ từ men vào giữa phòng, dãy nến tán từngloọng hương đi vào mỗi một góc gồ ghề, chốc lát đã chụp lấy tôi trong từng dãy tròn không sắc.Tôi thấy mình đang trôi giữa những lớp nước, nước tràn qua vai, ngang qua mủi sặc sụa,ùa vào từng ngóc ngách đôi mắt, cuối cùng nhấn chìm lấy tôi. Tất cả chỉ còn bóng tối!

“Xin lỗi đã làm cho cô hốt hoảng, nhưng chúng tôi cần biết cô có phải người chúng tôi đangđợi chờ, vì sứ mệnh cô cần được biết liên quan đến một bí mật cả dòng tộc đã cất giữ hơn ngànnăm nay.”Đốm lửa vàng soi sáng một góc già nua của ông lão người Ấn. Duy chỉ nơi gương mặt ấy,người ta vẫn nhận thấy đôi mắt sáng, xa xăm.

“Khi ánh trăng tắt, tôi sẽ nhạt nhoà và vô hình, nhưng có một bí mật sẽ không bao giờ đượcphép mất đi, cho dù chúng tôi có phải đánh đổi cả mạng sống, nó vẫn phải được bảo vệ cho đếnkhi được đánh thức bởi những kẻ được số phận chọn lựa. Bằng một cơ duyên nào đó, họ đã tìmđến cô, họ đã cố gắng kết nối để trao cho cô một thông điệp từ quá khứ. Cô có thể từ chối sứmệnh, và ra về khi mặt trời thức dậy, nhưng khi đó cơ hội cuối cùng của cái sống cũng tanbiến.”Chuông nhà thờ đánh một luồng thanh run rẩy. Bầu trời vẫn đen kịt, trăng vẫn khuyết, nhờnnhạt lấp loáng. Linh cảm đã đưa tôi đến một tình thế ngặt ngoèo, sự tò mò luôn lấn át nỗi sợ.- Tôi đồng ý- Cám ơn cô. Câu chuyện đã ngủ quá lâu trong suốt một ngàn năm, đã đến lúc nó về vớiánh sáng, và được kết thúc.10Chương IVChúng tôi là hậu duệ thứ một trăm của bà Rani, kẻ đã bán sự tự do để trở thành nữ hoàngcủa tất cả quyển sách trên thế gian. Không một trí tuệ nào được ghi chép trong từng con chữ cóthể vượt khỏi khối hiểu biết của bà. Nhưng cũng từ đó, số phận người mãi mãi bị giam giữ nơivùng đất của sự đánh đổi.

Tuy nhiên, bà chưa bao giờ cảm thấy buồn phiền vì sự tù túng và khátkhao đến và thấy ảnh hình bên kia đại dương, bởi bà chính là nhân vật thứ tồn tại vô hình trongsuốt những chuyến phiêu lưu của họ, nhóm người sống ngoài trói buộc của luật lệ.oOoẤn Độ, năm 785.Thuyền tàu túa ra khắp nơi, buôn bán sầm uất, truyền giáo, chữ và những tinh tuý.Cuộc sống thật nhộn nhịp! Nhưng rồi một ngày, tiếng khóc than vang trong muôn vạn nẻo,lòng tham trỗi dậy từ kẻ thèm khát quyền lực. Đôi mắt bị che khuất khỏi bóng trời, tâm hồnvẩn đục bởi khao khát chiếm hữu và sự hùng mạnh.

Cuộc sống đã biến thành âm u. Trongsự đen tối của thời đại, người đời đã truyền tai nhau về sự nổi dậy của một nhóm người lạlùng.Họ kháo nhau về một mềm dẻo và một cứng rắn trong khối óc và trái tim củaNaruna, con người có khả năng kêu gọi kẻ tài giỏi nhất về phía mình, con người có thể đốtđược ngọn lửa tồn tại vô hình trong linh hồn của những kẻ xung quanh, con người củanhững mơ ước khám phá và chinh phục. Chàng là nhiệt huyết.11Họ kể nhau về trí tuệ hơn người của Dheeman, không một câu đố lạ lẫm nào có thểlàm chàng cúi đầu khuất phục, không một con số bí ẩn nào có thể thách thức được đôi mắtchàng, và không một vùng đất nào không lưu dấu ấn của những đánh đố hóc búa riêng củatrí tuệ chàng. Chàng là bất bại.Họ đồn thổi nhau về ngón tay có nhạc điệu của Malhar. Tiếng du dương, tiếng réorắt, tiếng trầm bổng có lúc dồn dập, vội vã, có lúc chầm chậm thanh thoát từ đôi bàn tay lạlùng đã tạo nên sự “mê hoặc” đắm đuối trên mỗi bước đường chàng qua. Người đời ngơngẩn bởi từng ngón tay nhảy múa.

Chàng là thanh âm.Họ rỉ tai nhau về Vikrant, chàng trai được trao tặng khả năng xâm nhập vào mọikhông gian bị ngăn cấm. Không một cánh cửa nào có thể ngăn được bước chân chàng,không một cung điện nào có thể từ chối ánh mắt chàng, không một sự phòng thủ nào có thểkhiến chàng dừng lại và lùi bước. Chàng là kẻ đột nhập.Họ truyền tai nhau về vòng xoáy hút hồn người trong từng bức tranh của Nakkash.Họ có thể nghe tiếng nói từ mỗi nét vẽ toát ra từ chính trong tâm tư của chàng, họ có thểchạm được ảnh hình phản chiếu trong đôi mắt chàng, họ có thể thấy được những suốinguồn xúc cảm phát ra từ con tim chàng. Tất cả sẽ bắt đầu khi đôi mắt họ lạc vào bức hoạbởi chính bàn tay tài hoa ấy.

Chàng là sắc màu.Họ nhắc nhau về Aparajita, người chiến binh có khả năng xoay ngược tình thế. Khibóng tối bao trùm những khối hồn run rẩy, khi vội vã thời gian nén chặt con người trongcăng thẳng và sợ sệt, khi thất bại chỉ còn chực chờ chạm vào kẻ gục ngã, người nữ chiếnbinh vẫn đứng trụ trong điềm tĩnh, dấn về trước bằng mãnh liệt của niềm tin đang cuồncuộn trong từng mạch máu, đi trong thử thách, vựt dậy những té ngã và tiến về chiếnthắng. Nàng là ánh sáng.Họ đưa vào những mảnh đối thoại, câu chuyện về Urmila, cô gái có khả năngchinh phục những trái tim sắt đá, bằng khôn khéo của lời nói và tĩnh tại của trí óc. Họ nghĩvề nàng như một ngọt ngào và một lạnh lùng. Nàng là điểm cân bằng.Họ nghi ngại đưa nhau lời đồn thổi về Vishakha, cô gái sở hữu linh hồn bạc. Họcho rằng trong tĩnh lặng, chất bạc tinh khiết sẽ toả vào vạn vật, khi ấy sự kết nối được thiếtlập, và nàng sẽ có thể nghe được gió, hiểu được sóng, và chạm được vào hàng triệu bí mậttồn tại vô hình giữa thiên nhiên. Nàng là chất bạc.

Tiếng buồn than từ mọi ngõ ngách đã đẩy họ đi xa vương quốc của chán ngán, rẽ hướngsố phận của chính mình đến những vùng đất xa xôi, chạy theo lồng lộng của cơn gió biển, kiêuhãnh thách thức trí tuệ kiệt xuất ở những miền đất lạ, và thèm muốn được tháo gỡ bí mật lạ lùngcủa những kho báu huyền thoại. Vượt xa tầm với truy đuổi của mọi đế chế, họ sống ngoài khuônkhổ bó buộc của luật lệ.Hàng chục rương kho báu được mở toang bởi sự hiếu kỳ, và hàng chuỗi những chuyếnphiêu lưu đến miền đất lạ lùng của họ đều được Vis kể lại trong chất giấy đã được bà tôi tẩm mộtloại hương riêng trước khi họ ra đi.

Và theo lời Vis, chính Con Sóng Câm ngoài đại dương đãđẩy những bức thư này về với bà. Bất chấp sự đánh đổi, đôi mắt bà vẫn nhìn thấu tất cả chuyểnđộng của thế gian. Cho đến một ngày năm 787, họ đặt chân đến vương quốc Sriviyava, nơi đượcmệnh danh là vùng đất vàng bởi sự giàu có và sung túc, đã khống chế con đường hải huyết mạchcủa cả một khu vực rộng lớn thuộc Đông Nam Á lúc bấy giờ, và đó cũng là vùng đất đen củađoàn quân chuyên gieo rắc nỗi kinh hoàng bằng sự xâm lăng, cướp bóc, giết hại những miền đấtlân cận.

Ngày đầu tiên, họ bắt gặp một đoàn quân lính quay về hoan hỉ với hằng hà sa số vàngbạc, lụa là mang về sau đợt càng quét Kauthara. Tuy nhiên, với tên thủ lĩnh đó lại là thất bạinhục nhã lần thứ hai trên con đường tìm đến kho báu thật. Sự tò mò lại trỗi dậy, thèm muốn đượcnhìn thấy và chinh phục bí ẩn được tạo dựng từ kẻ thông thái đã thôi thúc họ tiếp cận tên đứngđầu của đoàn quân. Một vở kịch chớp nhoáng được dựng nên, một lần nữa những tài năng lạlùng, và sự phối hợp ăn ý nhịp nhàng giữa họ đã dễ dàng nắm trọn hiểu biết của tên thủ lĩnh cũngnhư bí ẩn của điều đã khiến hắn miệt mài săn đuổi từ năm này qua năm khác trên miền đấtKauthara.Kauthara là vùng đất được đặt tên theo một vị nữ thần, một trong những người con củaPo Nagar, hay Thiên Y Thánh Mẫu Ana, vị nữ thần được tạo nên bởi áng mây và bọt biển, làngười tạo dựng ra trái đất, sản sinh gỗ quí, cây cối và lúa gạo. Truyền thuyết xa xưa kể lại rằng,nữ thần Kauthara để bảo vệ vùng đất của mình đã tạo ra một viên ngọc thời gian thuần khiếtnhất, làm từ ánh mặt trời, mây, và những giọt sương tận rừng thẳm. Viên ngọc sẽ mách bảotương lai, giúp người dân tránh được những hiểm nguy đang tới, được cất giữ và tôn thờ như mộtquốc báu. Người đời cũng tin rằng kẻ nắm giữ viên ngọc sẽ có thể chu du giữa dòng chảy thờigian, lui về quá khứ, chạy đến tương lai, và về với hiện tại.

Lời đồn thổi đến tay vị thủ lĩnh, năm774 hắn đã đem quân vào Kauthara, đánh chiếm Tháp Bà Po Narga vì cho rằng nơi linh thiêngnhất cũng là viên ngọc được cất giữ. Tuy nhiên, hắn đã sai. Vào năm 787, hắn lại đem quân đánhvào Panra, tạo nên nỗi kinh hoàng cho người dân nơi đây, một lần nữa, hắn vẫn không thể chạmđược sự thật.13Quyết định vén bí mật của viên ngọc kì lạ đã đưa 8 người họ đến Kauthara, và rồi cũngnơi đó họ trở thành nạn nhân của chính số phận mình, mất hút trong vòng chuyển động của thờigian, không một ai biết được cái sống, cái chết hoặc điều gì đã đến.

 

oOo

 

Gió rít qua từng khe hở của khung cửa sổ, dãy đèn cầy nhảy múa, hắt bóng trên nềntường, giọng ông lão bỗng xa xăm, rồi chìm trong chuỗi thanh vọng từ chuông nhà thờ. Năm giờsáng, trăng một mảnh khuyết trên nền trời sậm đen.Tôi lặng người trong gian phòng kì quặc, mọi thứ đã đi quá xa. Đó là một truyền thuyếtđã hơn 1000 năm của quá khứ, đó là những con người lạ lùng được truyền tai nhau trong dângian, đó là một vật báu từ chính tưởng tượng của người đời, hay tất cả đã từng tồn tại một cách kìlạ từ năm tháng xưa cũ? Nếu mọi thứ gói gọn trong quyển sách cổ trên tay ông lão chỉ là một câuchuyện, vậy họ là ai trong giấc mơ của tôi? Cuộc gặp gỡ lạ lùng này là gì? Vì sao tất cả họ lạichờ đợi tôi như thế.

Mâu thuẫn trỗi dậy, linh cảm và lý trí trở nên gay gắt trong khối suy nghĩ.“Con sóng câm mang lá thư cuối cùng của Vis dạt vào bờ biển, những vòng sóng vô hìnhcủa chất hương tẩm trong mảnh thư, đã đưa bà tôi đến với nỗi mất mát lớn nhất của cuộc đời.Trên vùng đất đánh đổi, sự trống vắng và hụt hẫng đã dày vò bà cả một khoảng thời gian dài,cho đến một ngày, bà quyết định viết lại những chuyến phiêu lưu của họ vào quyển sách bạc nàynhư một truyền thuyết. Cũng chính từ đó, mỗi một thế hệ của dòng tộc khi sinh ra đã mang sứmệnh của kẻ kể chuyện theo thời gian. Câu chuyện không bao giờ được phép mất đi, cho đến khikẻ được chọn xuất hiện.”“Nhưng câu chuyện đã kết thúc…”“Chưa bao giờ cái kết được viết, khi lời nhắn cuối cùng chưa được giải, và viênngọc chưa được tìm thấy. Mọi thứ vẫn xoay tròn ở lời nói cuối cùng đầy bí ẩn của Narunatrước khi chàng bị hút vào vòng xoáy của viên ngọc.

Còn đây… là những gì thuộc về cô. Haibức thư này đã được giữ gìn và chuyển dịch từ cụ kị cho đến chúng tôi, và bây giờ nó dànhcho cô, kẻ được chọn.Hãy bỏ bên ngoài khối suy nghĩ giản đơn của kẻ tầm thường. Hãy chạm vào chấthương túa ra từ những ngọn nến. Hãy dùng linh cảm tiềm tàng để đi về quá khứ, cô sẽ thấyhọ, hãy lắng nghe và cố gắng là một phần trong số họ, đừng bỏ lỡ bất cứ một chi tiết nàotrôi qua đôi mắt cô. Nhưng nhớ, hãy luôn thật tỉnh táo!”14Khối hương bắt đầu chuyển động co cụm thành một vòng tròn vô hình. Từng cụm tuyếtrơi lọc cọc trên ô cửa kính, bầu trời vẫn đen, trăng nhợt nhạt…

Chương V

Sóng câm

“Rani, khi con sóng câm tràn vào bờ, chất hương bắt được vòng linh cảm của cô, vànhững tấm giấy cuối cùng này được cất giữ an toàn, có lẽ chúng tôi đã sẵn sàng rơi vào vòngxoáy của viên ngọc, bắt đầu cuộc tìm kiếm Naruna đầy mờ mịt giữa thời gian. Lại một chuyến đimới hay một sự chấm dứt vĩnh viễn, mọi thứ đã vượt xa sự phán quyết của chính chúng ta.”

Đã ba ngày trôi qua cho một câu chuyện dài.

oOo

Ngày thứ 27.

Cuối cùng chúng tôi đã lần ra nơi ở của ông già Kra, kẻ thông thái già nua của vùng đấtnày. Dấu vết về viên ngọc cũng dần rõ nét. Suy đoán của cô và Dheeman đã đúng, viên ngọckhông còn tồn tại trên đất liền đã nhiều vòng trăng trôi qua. Nó đã từng là báu vật trấn giữ sựbình yên của người dân Kauthara, nhưng lời đồn thổi đã làm dậy lòng tham của hàng ngàn kẻ lạmặt đến từ miền đất lân cận.

Những cuộc tìm kiếm, tranh đuổi để trở thành chủ thời gian, hiềmkhích, đố kỵ, máu và nước mắt đã tích tụ che dần hình ảnh phản chiếu của tương lai. Viên ngọcđã hoá đục cùng chuỗi ngày đen tối, cho đến lúc nó chỉ còn là viên đá xám, nhợt nhạt. Rồi mộtđêm nọ, cơn bão giữa đại dương nổi dậy, mây đỏ cuộn thành vòng tròn nuốt chửng trời, gió rống,sấm chớp nổ những tia sáng bạc, theo sau một trận mưa ồ ạt đã xoá đi lằn ranh giữa biển cả, vàđất liền. Con người sợ sệt trong bóng đêm, chìm vào giấc ngủ trong tiếng gào thét giận dữ củatrời đất.16Viên ngọc biến mất.Thói xấu của người đời đã huỷ hoại những vật tặng của trời đất.

Đó là sự đánh đổi.Không một tương lai nào được hiện hữu, sự mờ mịt lại tiếp tục giăng đầy ngày sau,nhưng nỗi thèm muốn được chiếm hữu vẫn tiếp tục xoay tròn trong vòng luẩn quẩn của cuộc săntìm. Một kho báu đã vượt khỏi vết nhìn của con người.

 

Ngày thứ 28.

Naruna và Dheeman đến gõ cửa phòng tôi khi trời vẫn còn tối sẫm, dường như họ đã thứcsuốt đêm qua để xâu chuỗi mảnh ghép cuối cùng trong toàn bộ sự việc, vội vả hối tôi chạy vềphía biển.“Vis, nếu cơn bão vào đêm hôm ấy là sự thật, ranh giới giữa biển và đất bị xoá đi trongtích tắc, và cơn mưa như trút nước đó, chắc chắn có liên quan đến sự biến mất của viên ngọc vàchiếc hộp canh giữ nó. Theo lời ông Kra, chỉ ngày hôm sau bầu trời đã trở lại trong xanh, dấuhiệu cơn bão không còn, sự đến và đi nhanh như thế chỉ có thể lý giải như một điều bất thường.Sau bao lâu thời gian, dấu vết viên ngọc vẫn không ai có thể truy ra được, vì đơn giản nó khôngcòn tồn tại giữa đất liền nữa.”“Nếu không còn ở vùng đất này, liệu nó…” – Tôi chợt ngoảnh mặt về phía biển.

Đó có thểlà…“Khi một vết bẩn bám trên tay cô, cô sẽ làm gì, Vis?“Nước.”“Vâng, cũng như thế, sự vẩn đục làm viên ngọc hoá đá, vô tác dụng. Chỉ duy nhất nướcmới có thể trả lại sự thanh khiết và giúp viên ngọc phản chiếu được tương lai. Vì thế, cơn nướcdâng lạ lùng chớp nhoáng trong đêm đó là để kéo chiếc hộp ngược ra biển. Và chính đại dươngsẽ phục hồi trạng thái ban đầu của viên ngọc.” Naruna và Dheeman chợt dừng lại và nhìn tôichờ đợi.“Hai anh đang nghĩ về những con sóng?”

“Giữa mặt biển, những con tàu ngang dọc, những vùng đất rồi sẽ có những người nhưchính chúng ta theo dòng nước mà đến, lời đồn thổi một ngày lại sẽ dấy lên, sự gột rửa rồi sẽ lạivô dụng. Chỉ khi, viên ngọc được đặt ngoài tầm nhìn của con người, thì khi ấy nó được an toàn.Lòng đại dương sâu thẩm chính là nơi cuối cùng chúng ta phải đến để kết thúc chuyến hànhtrình quá dài này, Vis ạ. Và chỉ duy nhất, Con Sóng Câm có thể làm được điều ấy.”Vài tia sáng kéo thành sợi tơi từ chân trời, một ngày nữa lại đến.

Con Sóng Câm đã cứutôi khỏi phút sẩy chân giữa những dòng nước lặn hụp khi tôi còn là một đứa bé. Từ ngày ấy,chúng tôi đã trở thành bạn của nhau, Con Sóng Câm đã mang cả thế giới đến với tôi trongnhững câu chuyện của nó, và cũng là kẻ bảo vệ tôi suốt năm tháng phiêu lưu trên biển cả.

Đókhông phải là một con sóng không biết nói, mà chỉ vì người đời không ai hiểu được tiếng rì ràomỗi lần sóng gõ vào bờ. Người ta gọi đó là âm thanh của sóng, bảo là sóng hát, hoặc sóng gào,nhưng không một ai nghĩ rằng đó là khi ấy sóng đang nói cả.“Vis, tôi đã nghe những gì cô, Naruna và Dheeman nói trên đường đến đây. Nhưng câutrả lời là Không. Không ai được phép đến đáy đại dương cả, nơi ấy không dành cho loài người.Sự nguy hiểm luôn chực chờ, sống và chết chỉ là lằn ranh trong tích tắc.”“Nhưng nếu chúng tôi vẫn muốn thử? Chuyến hành trình đã kéo dài gần một vòng trăng.

Chúng tôi đã lần tìm dấu vết viên ngọc khắp mọi ngõ ngách của vùng đất này, rồi tất cả lại dẫnvề với biển, như một vòng tròn. Và khi chỉ còn điểm đến cuối cùng, liệu sự từ bỏ có thể? Ngươiđã quá hiểu chúng tôi, những chuyến phiêu lưu, không điểm dừng, và không bóng dáng của sự từbỏ và thất bại.”“Nhưng các người không lường được những gì mình đang và sẽ sắp đối đầu. Sự đánh đổilà một quy luật muôn đời, ta nghĩ rằng ngươi hiểu hơn ai hết, Vis. Viên ngọc đã thuộc về đạidương, nó là mắt biển, nó an toàn trong sự bảo vệ sâu thẩm đó. Con người đã làm vẩn đục, lòngtham, và những mải miết chỉ làm cho nó là một viên đá sầu thảm. Những lớp bụi, và cái màuxám thế gian gieo rắt vào nó đã được tẩy rửa bởi chất nước của biển và trời. Trở về với conngười, nó rồi lại dấy lên lời đồn thổi, sự săn đuổi rồi lại nổi dẩy, và hung tàn hơn bao giờ cả.”“Nhưng con người không hẳn tất cả là kẻ xấu xa và tham lam. Những người dân cũng lànạn nhân của tất cả sự u ám đó.

Viên ngọc đã từng thuộc về con người, che chở và mang bìnhyên về vùng đất này. Đã đến lúc nó được trả về Kauthara. Và khi ấy chuyến phiêu lưu của chúngtôi trên miền đất này cũng kết thúc. Như mọi lần, sự chiếm hữu là không cần thiết. Có nhữngđiều còn giá trị hơn hẳn khối vàng bạc hữu hình của những kho báu đáng thèm khát.”“Con người không bảo vệ được viên ngọc. Không bao giờ cả, Vis. Thậm chí nó còn huỷhoại cả loài người. Ngươi đã thấy đấy.”

“Chúng tôi hiểu hơn ai hết điều đó, nguyên nhân cho những chuyến phiêu lưu này là gìnếu không phải là sự chán ngán cái u tối từ nơi đã xuất phát. Nhưng đừng tước đoạt cơ hội bìnhyên khi vẫn còn có thể. Chỉ cần đặt viên ngọc ở nơi an toàn nhất của vùng đất, tránh xa tầm nhìncủa kẻ thèm khát. Tương lai do chính con người quyết định, viên ngọc không cần là vật sỡ hữucủa bất cứ ai cả, dù đó là của đại dương hay có là của con người.”

Đêm thứ 28.

“Rani, khi bóng đêm về sâu hút trên vùng đất này, khi biển lặng trong đêm không ánhsáng, con sóng câm sẽ đưa con tàu, Naruna, và Vikrant xuống đáy đại dương. Tất cả phải thậtnhanh gọn, vì khi đại dương trở mình, khi vết nhìn rơi vào tầm mắt con người, chúng ta đều hiểuđiều gì có thể xảy ra. Như lời đã hứa, khi viên ngọc trở về vùng đất này, chúng tôi sẽ đặt nó ở nơian toàn nhất, và mọi chuyện sẽ đi đến điểm dừng của nó. Cuộc phiêu lưu trên vùng đất Kauthararồi sẽ có lời kết như bao lần, Rani ạ.”Sáng thứ 29.“Viên ngọc mãi mãi sẽ không là vật sở hữu của bất kì ai trên thế gian này cả.

Một lờinguyền đã gắn vào nó trong cơn bão lạ lùng của đêm đất trời gào thét ấy. Con sóng câm đã đúng,chúng ta không bao giờ hiểu hết những gì mình đang đối đầu cả, và sự đánh đổi luôn là quy luậtmuôn đời.Rani, Naruna đã biến mất.”

Chương cuối

Nanura

biến mấtCon sóng câm đưa con thuyền chạm vào đáy dương. Bóng tối giăng dày đặc, nước quấn quanhngười, những lực vô hình cứ kiềm hãm mỗi cử động của chính họ, khi thời gian chỉ giới hạn cho sức chịuđựng, lằn ranh giữa sóng và chết là mỏng mảnh. Theo lời chỉ dẫn của con sóng câm, Naruna và Vikrantđã nhanh chóng phát hiện và đưa chiếc hộp đến con tàu, trở về trong nỗi chờ đợi và lo lắng tột độ của tấtcả chúng tôi.Trong đêm, chúng tôi chạy thẳng đến điểm nơi viên ngọc sẽ được cất giữ an toàn trên vùng đấtKauthara. Khi chân trời le lói những đốm sáng đầu tiên, cuối cùng, Vikrant, kẻ đột nhập cừ khôi nhất,cũng đã mở được chiếc hộp. Sự săn đuổi bao ngày qua đã gần đến điểm kết.

Và… Rani, đó thật sự là mộtviên ngọc đẹp, thuần khiết và trong trẻo nhất trong số hàng trăm kho báu mà chúng tôi đã từng thấy.Xung quanh nó được bao bọc bởi làn hơi trắng như chất mây ban sáng, nhưng lại toả ra ánh vàng nhẹ nhưtia nắng mặt trời, không gian bao bọc một chuỗi ấm, và hồn như được tẩy rửa những vẩn đục hèn mọn,xấu xa nhất.Nhưng rồi trong phút chốc khi Naruna chạm vào nó, cái lạnh chực ào đến, tia bạc bỗng xuất hiệntừ điểm giữa bên trong viên ngọc, lan dần trên bàn tay của Naruna, phủ quanh gương mặt những vòngsáng lạnh, rồi cả người anh ta run bần bật, nét mặt méo mó:“Đại dương… đại dương… dậy sóng… và thoi thóp… Hãy tìm kẻ…”Anh ta hét lên, dải bạc cuốn quanh cả người Naruna, anh ta đã biến mất!

oOo

Rani, khi cô đọc bức thư này, chúng tôi đã quyết định đi vào vòng xoáy viên ngọc, và chu du giữathời gian để tìm kiếm Naruna. Số phận đã gắn chặt chúng tôi trong những chuyến phiêu lưu dài, dù làgiữa biển cả, hay trên những vùng đất lạ, không bao giờ chúng tôi là những người riêng lẽ.

Chúng tôi cần Naruna, và anh ấy cũng cần chúng tôi. Cuộc săn đuổi trên vùng đất Kauthara đã kết thúc, nhưng nó lại mởra một chuyến đi khác đầy thách thức giữa thời gian.Duy chỉ có một điều lạ lẫm, trong tích tắc chạm vào viên ngọc, ắt hẳn Naruna đã thấy những ảnhhình thật sự kinh hoàng, nhưng theo con sóng câm, sứ mệnh đó thuộc về tương lai, của một nhóm ngườikhác.Từ đây, viên ngọc sẽ trấn giữ sự bình yên mãi mãi cho vùng đất này, và đợi chờ họ đến nhận vềmình một sứ mệnh cao cả khác.

Tuy nhiên, sự sống sẽ bị huỷ diệt, nếu lời đồn thổi về sự tồn tại của viênngọc chạm vào lòng tham, gian xảo, và cả mưu mô đen tối trong lòng người xấu xa. Và sẽ thế nào, nếu nórơi vào tay của những kẻ thèm khát, ngu muội.Rào chắn để bảo vệ viên ngọc đã được thiết lập, chuỗi thách thức cuối cùng chúng tôi để lại trênvùng đất này sẽ chọn lựa kẻ xứng đáng nhất. Rani, chúng tôi cần cô giữ trọn vẹn bí mật này theo suốtdòng chảy của thời gian, đừng để nó mất đi, vì sứ mệnh cần được thực hiện bởi họ, nhưng đừng để nóphơi trần giữa mắt người đời, vì cái sống sẽ bị huỷ hoại.

oOo

Nha Trang, tháng 3 năm 2011 Số lần xem: 2437

Comments Closed

Comments are closed.