Mystery Hunting season 1 story

MYSTERY HUNTING

Season 1

Biên Niên Sử Về Cổ Vật Bị Thất Lạc…

Ngày 20 Tháng 6 năm 2003Đêm, trời không vương một chút sao, mây vần vũ, tiếng gió rít qua hàng triệu khẽ cây. Không khí cô độc một thứ màu đen kì bí. Duy chỉ một nơi chót vót, những ánh trăng trắng xoá run rẩy và rơi rớt, nhưng không phá bĩnh được sự đậm đặc của đêm tối.

Ngôi nhà của Yersin đang đi vào những bước đầu phục dựng cũng trên nền đất của thế kỷ trước, tạm lùi vào giấc ngủ chờ đợi ngày mai.Nhưng mọi thứ khó có thể lường trước… tận thăm thẳm của bóng đêm, một bí mật bị chôn vùi bỗng cựa mình thức giấc.…Ngày 21 tháng 6 năm 2003Ngày làm việc cật lực, nền đất được đào sâu 100m và ngang 15m để đặt vào dàn móng chắc chắn, chuẩn bị cho việc dựng lại ngôi nhà xưa mang dấu ấn của A. Yersin.

Trời treo lơ lững bóng dáng tròn cam nóng hừng hực.

3h – một hiện tượng lạ thường xuất hiện, trời đột nhiên gãy sáng, loang lỗ những mảng tối và đục.

3h 7 phút – công nhân vẫn được lệnh tiếp tục vào vị trí

3h 14 phút – trời mỗi lúc một tối3h 21 phút – hiệu lệnh đèn được bật lên

3h28 phút – công việc vẫn tiếp tục3h 30 phút – trời nổi sấm, tia sét đánh thẳng vào khu vực dàn móng, gió rít

…3h 35 phút – mây giãn ra, trời đột ngột gãy tối, mặt trời ló dạng3h40 phút – đám đông công nhân vây xung quanh một hố sâu chừng 1m, trơ trọi 1 quyển sổ làm bằng da của giống hươu đã ngã màu, đọng đầy mùi giá lạnh

 

23/9/1983“Run lẩy bẩy, họ đưa đẩy nhau những ánh nhìn sợ sệt, lấm lét và lảng ra xa khi tôi hỏi về con đường dẫn đến nơi chàng Lang và nàng Bian đã ngồi cạnh nhau cho đến khi mất.

Họ kì lạ đến khó ngờ, lãng tránh tôi và mau chóng ai về nhà đấy như thể vừa nghe một điều chết chóc.”“Đem chuyện này, tôi đến hỏi vị già làng, kẻ thông thái cả trăm tuổi của bộ lạc. Ngoài mảnh giấy bằng da thú với vỏn vẹn dòng chữ “khi trăng không, sao không, mây lắp đầy con đường đến bầu trời, bóng tối đong đặc hang cùng ngõ hẽm, thời gian rơi vào hoảng loạn lãng quên, vạn vật vô tri vô giác. Hãy đến tìm ta” Già làng tuyệt nhiên từ chối tiếp tôiTất cả đều trốn tránh và sợ hãi.”

“Ba ngày sau, tôi quay trở lại ngôi nhà sàn của già làng lần nữa. Già làng vẫn tuyệt nhiên từ chối gặp tôi. Tất cả đều sợ hãi và trốn tránh.”“Trở về, tôi lật tìm cuốn bách khoa toàn thư mà tôi đã săn tìm từ thuở còn học trung học khoa văn, và bắt gặp được ở trang 67, chương

Những bí ẩn của thần linh, họ đã viết rằng “thần linh luôn hiện hữu trên mỗi bước chân của người phàm. Buổi sáng, họ có đôi mắt siêu nhiên của thần mặt trời, không gì của vạn vật đất trời, và không tội ác nào có thể lọt qua được sự theo dõi sát sao đó. Buổi tối, khi thì họ có đôi mắt sáng lạnh của tinh tú, khi thì họ chọn cho mình đôi mắt huyền hoặc của ánh trăng, để nhìn thấu thế gian, không gì có thể đánh lừa đươc chính họ. Chỉ duy nhất khi mặt trời bị nhốt chặt dưới lòng đại dương, sao bị gió thổi tắt ngúm và mây vần vũ đan thành tấm vải dày trùm lấy mặt trăng, bóng tối úa vào tận nơi hẻm hóc của lũ kiến, thần linh sẽ đi ngủ và khi ấy con người là tất cả.”

Đoc đến đây, tôi linh cảm rằng đêm nay hoặc không bao giờ, cánh cửa bí mật sẽ hé mở…”

“Đêm ấy, quả thật không khí đen đặc đến tù túng, không một thanh âm nào có thể lén lút ngụ lại nơi này, tôi chờ đợi đến giữa khuya, khi thời gian nhún nhẩy hoảng loạn, đi theo bản năng, tôi lần đến nhà già làng. Đến nơi, ông đang ngồi một mình, nhìn vào hư không như đang nhẩm tính điều gì.”

“Chỉ thời khắc này, khi chúng ta không còn bị quan sát từ các đấng thần linh, ta sẽ trút hết lòng quả cảm của ta, đánh đổi mạng sống già nua của ta, cùng hơn ngàn người con của bộ lạc này, để kể ngươi về nỗi sợ hãi và một bí mật đã bị chôn vùi. Sẽ đến lúc nó cần được đánh thức, còn ngươi, cuộc đời đưa đẩy đã được chọn làm kẻ nắm giữ chìa khoá bí mật. Trước khi nhà ngươi được phép biết về sự run rẩy này, hãy nhớ lời ta, khi cơn gió thứ 7 thổi đến, nhà ngươi phải chạy thật nhanh về nơi ngươi đã xuất phát, bằng không thần linh thức dậy, giận dữ, con người sẽ suốt đời bị nguyền rủa.Hãy im lặng, và ta chỉ nói một lần.”

…Cơn gió thứ nhất đến …Chuyện tình chàng Lang và nàng Bian là một mối tình trong trẻo, tinh khôi và đáng thương nhất của trần thế này. Hai trái tim yêu thương của họ đã làm đọng lòng trời đất, và chinh phục đến cả những vị thần linh khó tính. Họ chấp thuận để chàng Lang và nàng Bian hoá kiếp thành hai quảnúi kề cạnh nhau, bền vững cho đến khi thế giới này vỡ vụn thành tro bụi. Con đường đến hai quả núi, đó chính là con đường dẫn đến nơi chàng và nàng đã ngồi cạnh nhau, khóc thương và chết đi.

Cơn gió thứ hai đến…Nói về hai tù trưởng của bộ tộc Lạch (bộ tộc của chàng Lang) và Srê (bộ tộc của nàng Bian), sau khi hai đứa con yêu quý mất đi, họ đã đau xót và quyết tâm xoá bỏ mọi hiềm khích và sát hợp trở thành bộ tộc K’ho hung mạnh. Và để thương nhớ đến hai kẻ bạc mệnh, tù trưởng đã quyết định xin thần linh xây dựng kho báu trong núi cho cuộc sống sau khi chết của chàng Lang và nàng Bian. Thần linh đồng ý.

Cơn gió thứ ba đến…Bộ tộc đã tập hợp kho báu, ngọc ngà, và mọi thứ lạ kì nhất trên cõi đời này tại nhà tù trưởng. Sau đó, họ đem tất cả đến thần linh. Nhưng khi đến nhà trời, thần linh chỉ mỉm cười, lắc đầu vì thứ kho báu ít ỏi của người phàm. Họ đã quyết định, đặt thêm bên cạnh kho châu báu trần tục ấy, chiếc hộp của trí tuệ, sức mạnh, tuổi trẻ, tình yêu và hạnh phúc. Trí tuệ sẽ nuôi dưỡng hai linh hồn ấy chống chọi với những thế lực của cái ác. Sức mạnh sẽ tràn trề trong đôi tay và đôi chân họ để đương đầu với những thách thức ở cuộc sống ngoài tầm với của thần linh. Tuổi trẻ sẽ lưu giữ họ mãi mãi trong thanh xuân vô cùng. Tình yêu sẽ vĩnh viễn cháy trong tim họ. Hạnh phúc sẽ kết dính họ muôn đời. Tất cả đã tạo thành một kho báu đáng ngưỡng mộ nhất trong số các kho báu đáng ngưỡng mộ, tráng lệ nhất trong số các kho báu tráng lệ, và đáng thèm khát nhất trong số các kho báu đáng thèm khát. Nói rồi, mọi thứ lập tức được thần linh đưa đến tận nơi cao nhất của ngọn núi Langbian, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Cơn gió thứ tư đến…Kể từ thời khắc ấy, tiếng tăm kho báu được lưu truyền từ từ bộ tộc này đến bộ tộc nọ, khuấy đọng sự tham lam, mặt xấu xa nhất của con người. Bao nhiêu người đã lên đường đến Langbian, hòng trở thành kẻ chiếm lĩnh. Và rồi cũng biết bao nhiêu người đã mất mạng. Máu của họ, gậy của họ rơi đầy trên con đường dẫn đến Langbian. Những đoàn quân khét tiếng của những bộ tộc ở xa, kéo đến và rồi cũng chẳng một ai có thể quay về. Máu của họ, ngựa của họ, dao của họ, rơi đầy trên đường dẫn đến Langbian. Không một ai có thể quay về khi đến Langbian bằng một lòng tham không đáy.

Cơn gió thứ năm đến…Sự nguyền rủa đến tai thần linh, họ tức giận vì bản tính xấu xa của loài người, nên đã quyết định cho sét đánh phăng kho báu trên núi Langbian mất hút vào 7 nơi khác nhau. Theo đó, ba lời nguyền đã được đặt ra, treo lơ lửng lên thế giới con ngườiLời nguyền thứ nhất dành cho những kẻ tham lam mang trong mình sư tơ tưởng về một kho báu đáng them khát nhất trong số các kho báu đáng them khát. Lời nguyền thứ hai dành cho những kẻ vô tình hay cố tình hé lộ bí mật về kho báu đáng ngưỡng mộ nhất trong số các kho báu đáng ngưỡng mộ nhất.

Cơn gió thứ sáu…Chứng kiến sự ra đời, và những bước đầu chập chững của loài người, thần linh hiểu rằng, đối với con người, không gì là không thể. Rồi một ngày, họ sẽ tìm ra được bí mật của kho báu, họ lại lên đường săn lùng, tìm kiếm, lòng tham lại trỗi dậy. Lời nguyền thứ ba, thần linh đặt lên ngày kho báu cựa mình thức giấc. Để chiếm được 7 kho báu này, con người sẽ không bao giờ được phép đi riêng lẻ, họ chỉ có thể đi cạnh nhau, dấn thân đến cùng hoặc từ bỏ trong sự nguyền rủa. Họ sẽ đi qua sự thử thách của thời gian, sẽ đi qua những mảnh đất đầy lạnh giá, họ phải dùng cạn kiệt trí tuệ của mình trên mỗi bước đường đi, họ phải vắt hết sức lực đang cuồng cuộng chạy trong những thân thể của tuổi trẻ, họ phải biết ngã mình bảo vệ cho tình bạn cao cả trong những gian nan chực chờ, họ phải chế ngự được sự tham lam, mầm mống của tội ác, trước khi họ là tất cả.

Cơn gió thứ bảy…Hãy cất giữ bí mật này cho đến khi thời gian chọn điểm dừng thích hợp, bằng không sự phẫn nộ của thần linh lại trỗi dậy. Sẽ hung tợn hơn bao giờ hết… sẽ hung tợn hơn bao giờ hết… sẽ hung tợn hơn bao giờ hết.”…Những chuỗi âm thanh sau cùng như có ma lực luồn lách, bám víu vào da thịt, ám ảnh mọi ngọn nguồn suy nghĩ của tôi trên suốt đoạn đường chạy đua với sự trở mình của ánh sáng thần linh. Tất cả như ác mộng giữa rừng khuya.…Thời gian trôi qua, gào thét đằng sau sự nhởn nhơ giả vờ, kể từ đêm hôm ấy, mọi thứ cuộn tròn thành chuỗi những mạng nhện đan xéo nhau trong khối óc tôi, hàng mớ câu hỏi cứ liên tục nẩy mầm dày đặc, nhưng mọi thứ vẫn im lìm, cánh cửa hé mở sự thật vẫn tiếp tục im lìm.

Già làng tránh tôi tất cả ngày còn lại ở vùng đất ấy.…Ra đi, và trở về vùng đất Nha Trang, mang theo bí mật không ánh sáng.…Thời gian trôi……

14/3/1894Lại một lần nữa, tôi trở lại vùng cao nguyên xinh đẹp luôn ẩn chứa một sức hút kì lạ.Từ Nha Trang, lần này tôi chọn một con đường đi khác hẳn, men theo những vùng núi và các thung lũng được vạch nên bởi chi lưu của sông Phan Răng. Âu cũng để tham hiểm được nhiều thứ tuyệt diệu hơn mà trời đất đã ưu ái ban tặng cho những con người hiền hoà nơi đây.Về với Dankia*, tôi gặp lại một số người M’Lates mà tôi đã có dịp làm quen trong chuyến viếng thăm lần trước. Họ vẫn ân cần, chất phát và mến khách như xưa. Trong sự nồng hậu và chút lâng lâng của vò rượu cần tiếp người phương xa, tôi nhắc đến già làng, và tỏ ý muốn được đến thăm ông. Nhưng rồi, tôi bắt gặp những tiếng thở dài thườn thượt và những đôi mắt u buồn xa xăm…“Già Mạ đi rồi… thả thân xác và sức mạnh vào với hồn đất rồi… để canh giữ chúng tôi khỏi tội ác… còn hồn theo gió lảng đảng cuộn vào hồn cây, hồn sông và hồn núi… để chở che chúng tôi khỏi ma quỷ.

Đã 3 con trăng rồi…”

Tôi lần theo con đường ngày trước, đến nhà già làng, bí mật ông trao tôi khi trước đến bao giờ mới được thức giấc? Tôi đã ghi chép mọi thứ thật cẩn thận như lời dặn dò của ông, và luôn mang bên mình như một vật bất ly thân, nhưng đến tận bao giờ, mọi thứ sẽ bắt đầu để chấm dứt? Tôi cần ông, cho tất cả những gì đang âm thầm diễn ra. Vậy mà ông lại ra đi. Tôi chậm chân, hay do ông đã sống xong rồi một kiếp đời, đã xong rồi nhiệm vụ với cõi đời. Hay ông cũng như tôi, là một kẻ nắm giữ bí mật, nhưng lại hữu hạn giữa dòng chảy thời gian, và cần một người để chuyển giao. Và tôi là kẻ được chọn?Sự im lặng, cảnh vật buồn có phần ảm đạm. Vẫn nơi đó, những giỏ rượu cần, những chiếc sừng tê giác, xếp gọn gàng như tưởng nhớ người đã khuất.

“Chào ông.”

Khẽ có tiếng bước chân đằng sau, tôi nhận ra rằng đó là cậu bé cháu già Mạ. Bữa nay cậu bé đã lớn, rắn rỏi và cháy nắng.“Ông là nhà thám hiểm Yersin? xin ông đi theo tôi.”

Linh cảm lại lần nữa trỗi dậy, gió ùa vào rừng cây tựa một khúc hát bi ai, mặt trời vặn vẹo xuống núi, tắt dần những tia nắng chiều lảng đảng.Lần theo con đường phủ đầy cây, gai nhọn và lá, tôi đi sâu vào rừng.Gió lại nổi, lá xì xào, tựa hồ hàng trăm lời thủ thỉ cùng lúc vang lên tủa quanh những kẻ xâm nhập.

Ánh sáng mờ dần, sương nhập nhoạng, lạnh, cái lạnh của một vùng đất cao nguyên, và một chút lạnh của hoang dại ăn sâu vào da thịt. Cậu bé đột ngột dừng lại…“Đây là ngôi mộ của kị tôi. Trước khi tan chảy thân xác và linh hồn vào hồn đất, hồn cây, hồn sông và hồn núi, kị dặn chúng tôi phải để kị nằm mãi mãi ở giữa cánh rừng này. Rồi đến ngày cuối cùng, trước khi nhắm mắt vĩnh viễn, kị kêu tôi lại, thì thào bằng những hơi sức già yếu rằng tôi phải đợi ngày ông trở lại, dẫn ông đến đây, và trao cho ông mảnh giấy này. Đây là của ông.”Nói rồi, cậu bé móc từ trong túi da nhỏ đeo trên cổ một mảnh giấy, đưa cho tôi.“Rừng cây che ánh trời, lá cây rung vào gió, sẽ không còn ai trên đời nghe được tiếng chân ngươi, sẽ thấy được dáng hình ngươi, ngươi an toàn vượt ngoài tầm với của mọi sự nguyền rủa. Hãy bước, những bước không thanh âm, đừng để lá cựa vào ngươi, gây những tiếng khô khốc. Hãy đi vào trái tim của thần rừng, khi đôi mắt ngươi dừng lại ở 7 là 1, tìm kiếm điểm cân bằng, và sự hoang mang sẽ được xoa dịu. Hãy dùng cả sự sống để chở che cho sự thật. Hãy can đảm, kẻ được chọn.”

…“Ở đây, và đợi tôi. Khi ngày lên, tôi chưa trở về, cậu hãy quay về làng, như chưa bao giờ thấy và gặp tôi. Và nếu nghe một tiếng súng, cậu hãy nằm xuống, cẩn thận từng hơi thở cho đến khi mặt trời ló dạng. Khu rừng và những linh hồn của cha ông sẽ bảo vệ chính cậu, chàng trai trẻ ạ. Tôi đi đây”.

Dặn dò cậu bé xong, tôi cầm ngọn đuốc nhỏ và tiếp tục đi vào rừng thẳm.…Đi … tiến sâu… hơi lạnh… tiếng gió… bóng tối…chớp lửa nhỏ nhảy múa trên tay… tìm kiếm…Trái tim thần rừng… khi 7 là 1… điểm cân bằng…Bế tắc… tìm kiếm…

Tôi hiểu … bí mật chạy theo nguyên tắc lần trước, khi mặt trời thức dậy, lá cây không che nổi bóng tối, đôi mắt sẽ quét khắp thế gian, kể cả nơi hút sâu của rừng già, trái tim thần rừng sẽ bừng sáng, không gì có thể che dấu được thần linh. Lời nguyền thứ hai sẽ gào thét, và tôi sẽ tan chảy…Giữa đêm… tìm kiếm……

Bỗng từ phía trước, tôi chợt nhận ra thứ ánh sáng vàng dìu dịu đang lơ lửng… một… hai… ba… rất nhiều và rất nhiều… Những con đom đóm đang bay…Thổi tắt đi đóm lửa đang cháy, tôi tiến sát đến những sinh vật của rừng già, chúng đang tụ tập thành một khối, quanh một tảng đá … Không, đó không phải là một tảng đá … chúng là … 7 tảng đá nhỏ đan chéo vào nhau, xếp chồng lên nhau, và sát khít cạnh nhau.

Linh cảm mách bảo tôi rằng, đó chính là 7 là 1…Và điểm cân bằng chỉ có thể là ngay tâm, ngay điểm giữa của 7 là 1, nhưng nó có thể là gì? Điều gì mà già Mạ lại muốn tôi đánh cược mạng sống của mình để đứng đây, trước 7 khối đá kì dị? Điều gì lại có thể tụ tập cả hàng trăm con đom đóm chỉ để dẫn dắt tôi đến với điều cần tìm? Có phải điểm cân bằng sẽ là câu trả lời cho tất cả?Sau hồi suy nghĩ, sắp xếp lại toàn bộ manh mối có được, cùng những câu chữ già Mạ đã gửi lại, tôi bắt đầu tiến đến quan sát tản đá trước mặt, đom đóm tản ra, vẫn lơ lửng bay xung quanh

.Trong 1 khối đá, tồn tại 7 tảng đá khác nhau, hình thù kì quặc, tôi gõ và dùng cây cạy vào những đường giao giữa các tảng đá, không nhúc nhích. Không chùng bước, tôi tiếp tục lần tìm vào tản đá thứ 4, tản đá chính giữa, dùng toàn bộ sức lực còn lại, tôi đẩy vào mặt khá phẳng đằng trước, … có một chút chuyển động… tôi thử thêm một lần nữa … lần này… tản đá rõ ràng đã thụt ra sau chừng vài cm, đủ để ló ra đầu của một mảnh da màu nâu sậm…

Tôi kiên trì thử thêm vài lần, đến khi có thể kéo được mảnh giấy ra khỏi những khe hở sát khít của 7 tản đá.Và đó… chính xác là những gì già Mạ muốn tôi tìm đến… Đường nét và sự phát hoạ của những biểu tượng trong tấm giấy da, chính là tấm bản đồ chỉ dẫn điểm rơi của 7 kho báu đã từng bị đánh văng khỏi đỉnh núi Lang-Biang vào hàng ngàn năm trước.…Ánh sáng của đom đóm đưa tôi trở về nơi cậu bé đang ngồi đợi. Đã quá nửa đêm.…Tôi là kẻ được chọn, khi thời gian đến gõ cửa, có thể chút may mắn tôi sẽ đồng hành cùng những kẻ săn lùng sự thật, hoặc cũng có thể khi ấy tôi cũng đã gửi hồn mình vào vùng đất tôi yêu như chính già Mạ ngày trước.Mọi bí mật, kí ức và những gì tôi đã trải qua đều sẽ được chứa đựng trong chiếc hộp gỗ này. Đất và cát sẽ chôn vùi và thay tôi cất giữ cho đến ngày nó được phép trở về với con người.Alexandre Yersin. Số lần xem: 1998

Comments Closed

Comments are closed.